Tôi ngồi đây, nhìn sóng vỗ vào ghềnh đá mà lòng lại ngược dòng thời gian về với những bóng hình của một thời đi biển. Với một người hầu như gắn bó với boong tàu và mùi mặn của biển, một chiến hạm không bao giờ chỉ là một khối thép vô tri. Nó là một kỳ quan kiến trúc, là kết tinh của khối óc và sự kiên gan đến tột cùng của nhân loại.
Có những đêm, tôi thẫn thờ nghĩ về những Thiết Giáp Hạm súng to, thép dày, vận tốc cao Bismarck của Hải Quân Đức và Yamato
của Hải Quân Nhật – những gã khổng lồ một thời lừng lẫy khắp năm châu, bốn biển.
Dẫu biết rằng chúng từng thuộc về những thể chế Phát Xít mà tôi không bao giờ ủng hộ, nhưng khi những kiến trúc uy nghi ấy bị đại dương nuốt chửng, lòng tôi vẫn không khỏi dâng lên một nỗi ngậm ngùi. Đó là sự tiếc nuối cho những công trình quý báu của loài người, cho những đường nét kỹ thuật tinh xảo đã vĩnh viễn nằm lại trong bóng tối của lòng biển sâu.
Tôi cũng thương thay cho những người đồng nghiệp ở phía bên kia đại dương,bên bờ Vịnh Ba Tư, những sĩ quan,thuỷ thủ trong Hải quân Iran đã bị xóa sổ. Tôi hiểu cái khát vọng cháy bỏng của một người thuỷ thủ chuyên nghiệp muốn dốc hết tâm lực để xây dựng một lực lượng Hải Quân nước mình cho hùng mạnh, một niềm tự hào cho quốc gia. Thật đau xót khi những cỗ máy chiến tranh như chiếc Drone Mẫu Hạm IRIS Shadid Bagherr, Khu Trục Hạm Hộ Tống Hạm IRIS Dena niềm kiêu hãnh của Hải Quân Ba Tư
Đối với một cựu thủy thủ, con tàu có linh hồn và người lính biển có tình huynh đệ xuyên biên giới.
Nhìn những chiến hạm nguy nga gục ngã, tôi không nhìn thấy sự chiến thắng của hỏa lực, mà chỉ thấy sự mất mát của những tinh hoa cơ khí và những ước vọng dang dở của những người đã trót nặng lòng với đại dương.(TCH)
See insights
Create ad
All reactions:7You, Bảo Quốc Thái, HỘi Th-nguyễn DLien and 4 others
Care
Comment
Share
No comments yet





No comments:
Post a Comment