Friday, July 10, 2026

Vài Cảm Xúc Về Năm Thứ 250 Ngày Lập Quốc Hoa Kỳ(HSP)


Tôi siết chặt cán cờ, bàn tay run lên vì xúc động nhưng các ngón tay vẫn bấm chắc. Lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ tung bay trước gió, sắc màu như rực rỡ hơn dưới ánh nắng. Tôi cố rướn người, dập chân thật mạnh theo kiểu nhà binh, từng nhịp bước rập rập vang lên trên nền sỏi đá như muốn đánh thức lại khí phách của một thời kiêu hùng.
Ngay bên cạnh, ông bạn cựu chiến binh Mỹ tên John đã mệt rũ người. Bước chân ông chậm lại, hơi thở dốc, bờ vai gầy dưới lớp áo trận năm xưa như chực sụm xuống vì gánh nặng của tuổi tác và cái nóng hầm hập của buổi lễ. Thấy ông lảo đảo, tôi vội đảo mắt tìm kiếm rồi ra hiệu cho Ái Liên. Cô bé có vóc dáng mảnh mai, thanh tú, đang tíu tít đi bên cạnh anh bạn trai người Nhật. Anh chàng này mặc chiếc áo dài xanh truyền thống Việt Nam đầy thêu rồng phượng trang trọng,đầu đội nón phớt trắng lịch lãm. Tay anh lăm lăm chiếc máy ảnh, lăng xăng chạy lên chạy xuống để bắt trọn từng khoảnh khắc ý nghĩa. Nhận được tín hiệu từ tôi, Ái Liên nhanh nhẹn lách qua đám đông, đỡ lấy lá quốc kỳ Mỹ từ tay ông John với sự kính cẩn hiện rõ trên khuôn mặt trẻ trung. Ông John thở phào, nở một nụ cười biết ơn hằn sâu những nếp nhăn thời gian.
Khi đoàn chúng tôi đi ngang qua khán đài chính, bầu không khí chợt trang nghiêm đến lạ kỳ. Trên đó là hàng dài các sĩ quan cấp Đô Đốc Hải Quân uy nghi trong bộ quân phục tiểu lễ màu trắng tinh khôi, những chiếc phù hiệu và huân chương lấp lánh dưới ánh mặt trời. Họ đứng thẳng tắp, tay giơ lên chào theo đúng lễ nghi quân đội, ánh mắt đầy sự tôn trọng hướng về những người lính năm cũ.
Bỗng nhiên, từ hàng ghế khán giả, một bà cụ người Mỹ mái tóc bạc phơ như cước, ước chừng đã ngoài 80 tuổi, vịn tay vịn bước xuống từng bậc cấp. Bước đi của bà tuy chậm rãi, run rẩy nhưng đầy cương quyết. Từ trong chiếc túi xách nhung, bà cẩn thận rút ra một vòng đeo kết bằng 3 màu xanh, trắng, đỏ và một huy hiệu tròn có khắc 250th Anniversary of July Fourth rất đẹp. Bà tiến về phía tôi, cố kiễng chân lên để quàng vòng tam sắc lên vai tôi, nhưng thân hình thấp bé và tuổi già khiến bà không thể với tới.
Hiểu được tấm lòng ấy, tôi lập tức dừng nhịp bước, cúi thấp đầu xuống trước bà. Khóe mắt bà cụ chợt đỏ hoe khi bà tự tay đặt vòng tam sắc kết thật đẹp ấy lên cổ tôi. Tôi khẽ cúi đầu thầm nói lời cảm ơn sâu sắc bằng ánh mắt và một cái gật đầu tôn kính. Bà mỉm cười, một nụ cười hiền hậu chứa đựng bao niềm cảm thông và chia sẻ của một người có lẽ cũng đã đi qua những năm tháng chiến tranh.

Nhận lấy vòng đeo cổ, tôi lại đứng thẳng người, tiếp tục dậm chân theo kiểu nhà binh và bước đều bước về phía trước. Thế nhưng, trong tiếng nhạc hành khúc vang dội và tiếng vỗ tay của dòng người bên đường, tâm trí tôi chợt tách rời khỏi thực tại. Tôi thả hồn mình trôi ngược về quá khứ, về một đêm dài tăm tối và định mệnh: đêm cuối cùng tại kinh Ngang Thủ Thừa.
Trong ký ức vẹn nguyên và nhức nhối ấy, tôi như ngửi thấy lại mùi thuốc súng khét lẹt, nghe thấy tiếng gầm rú xé toạc màn đêm của những chiếc chiến xa việt cộng lội nước theo đoàn chiến đĩnh. Dù đã có lệnh ngừng bắn, từ trong bóng tối dày đặc của bờ kinh, ánh lửa xanh lè tai ương của quả đạn phòng không phụt lên, lao thẳng vào đoàn chiến đỉnh. Tiếng nổ dữ dội chấn động cả khúc sông. Giữa lằn ranh sinh tử và ngặt nghèo của trận chiến, để bảo toàn khí tiết và không rơi vào tay giặc, Hải Quân Thiếu Tá Lê Anh Tuấn – vị Giang Đoàn Trưởng kính mến – đã tự sát. Phát súng cuối cùng ấy không phải từ họng súng kẻ thù, mà là quyết định lẫm liệt, kết liễu cuộc đời đầy hào hùng để giữ trọn lời thề sông núi.
Nỗi đau thương vang vọng từ kinh Thủ Thừa năm ấy nay đã được sưởi ấm nơi quê hương thứ hai. Anh em Hải quân San Diego và tôi đã trang trọng tưởng niệm gương hy sinh anh dũng của Thiếu tá Tuấn bằng cách khắc ghi danh tánh của ông trên Đài Kỷ Niệm VUMMF (Vietnam Unit Memorial Monument) tại Coronado, để ngàn đời sau vẫn nhớ về một vị cấp chỉ huy vị quốc vong thân.
Vòng hoa trên cổ lúc này như nặng trĩu, mang theo linh hồn của người chỉ huy anh dũng và những đồng đội cũ. Tôi nén dòng lệ, tiếp tục ngẩng cao đầu bước đi, giữ chặt lá cờ như giữ gìn một phần xương máu của những người đã khuất. HSP viết theo Mr. Luc Nguyen









No comments:

Đời Thủy Thủ

Em trai tôi, chú Nam, vốn là một thủy thủ Hải quân đầy lòng quả cảm, không rõ có phải hắn có trái tim nguợc đời nằm phía bên pha...