Họ đã ngoảnh mặt và quên chúng ta từ lâu, bỏ lại tất cả phía sau vũng lầy chiến tranh Việt Nam. Nhưng bận tâm làm gì nữa? Giữa cái nắng cháy da của vùng nhiệt đới, dưới những lớp áo Poncho trùm đẫm mồ hôi và khét nghẹt mùi thuốc súng, những người lính—dù là da vàng, da trắng, hay những người bạn đồng minh từ phương xa—đều chung một bộ dạng phong trần, râu tóc sạm đen vì tro bụi và mắt hằn lên những đêm dài mất ngủ.
Chúng ta ở đây, ghé vai gánh vác một định mệnh chung. Chẳng ai còn nghĩ đến những danh vọng hão huyền hay những lời hứa hẹn xa xôi. Trong cái cõi chết cận kề, điều duy nhất giữ chúng ta đứng vững là ánh mắt của người dân nghèo co quắp trong vùng lửa đạn cần che chở, là cái nắm tay siết chặt của gã đồng đội bên cạnh—đứa sẵn sàng lao vào tầm đạn để kéo ta ra khỏi vũng bùn khi ta ngã xuống—và là mảnh thư nhăn nhúm về gia đình, nơi có bóng mẹ hiền, dáng vợ hiền ngày đêm khấn nguyện.
Tất cả những thứ khác, suy cho cùng, chỉ là gió thoảng. Mai này bão tan, dù số phận có ném ta về lại mái nhà xưa, đày đọa thân xác vào những trại cải tạo tối tăm, hay bắt ta phải nằm xuống để làm xanh ngọn cỏ chiến trường, thì đó cũng là cái giá chúng ta tự nguyện phải trả. Giày sột soạt trên bùn đất, tay nắm chặt báng súng, không một lời than phiền, không một chút hối tiếc. Chúng ta đã đi trọn kiếp trai tráng của mình giữa thời loạn lạc . Dấn bước mà không hề nao núng trước tương lai ,dù là Trại Dưỡng Lão hay nghĩa trang.TCH


No comments:
Post a Comment