Skip to main content

45 CÂU NÓI RẤT HAY CỦA NGƯỜI DO THÁI.

45 câu nói dưới đây của người Do Thái, rất hay cho chính bản thân và cuộc sống. Biết những câu nói nổi tiếng dưới đây của người Do Thái bạn sẽ hiểu được vì sao họ lại thông minh và giàu có như vậy.

1. Tài sản có thể trở về số 0 nhưng kiến thức phải càng ngày càng mở rộng.

2.. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ.


3. Điếc, nhưng không phải là không biết gì bởi còn có thể đọc được sách báo.


4. Nếu không học tập, cho dù đi vạn dặm đường xa thì mãi vẫn chỉ là người đưa thư mà thôi.


5. Ai cũng than vãn thiếu tiền nhưng chả ai than thở thiếu trí khôn cả.


6. Trên đời có 3 thứ không thể bị ai cướp mất: Đầu tiên là thức ăn đã vào trong dạ dày, hai là ước mơ đã ở trong lòng, ba là những kiến thức đã học trong đầu.


7. Người lớn dạy trẻ con học nói, còn trẻ con dạy người lớn im lặng.


8. Một người chỉ ra sai sót của bạn chưa chắc đã là kẻ thù của bạn; một người luôn luôn ca ngợi bạn chưa hẳn đã là bạn của bạn.


9. Hãy sợ con dê húc phía trước, con ngựa đá phía sau, còn kẻ ngu thì phải đề phòng tứ phía.


10. Kinh nghiệm là cái từ mà mọi người dùng để gọi các sai lầm của mình.


11. Khi bạn khóc vì không có giày để đi, hãy nhìn những người không có chân.


12. Khi già đi người ta thị lực kém đi nhưng nhìn thấy nhiều hơn.


13. Đừng sợ đi chậm. Chỉ sợ đứng yên


14. Ta không cầu xin cho gánh nặng sẽ nhẹ hơn. Nhưng cho đôi vai hãy vững vàng hơn.


15. Bông lúa càng nhiều hạt, đầu nó càng rủ xuống. Người giỏi thường hay khiêm tốn.


16. Mất tiền chỉ là mất nửa đời người, mất lòng tin là mất tất cả.


17. Phần lớn người ta thất bại không phải do họ không có khả năng, mà là vì ý chí không kiên định.


18. Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.


19. Giúp người thì sẽ làm tăng tài sản, ki bo chỉ làm nghèo đi.


20. Một hành trình ngàn dặm cũng chỉ khởi đầu từ bước đi đầu tiên.


21. Nếu vấn đề nào giải quyết được bằng tiền, thì đó không phải là vấn đề mà là chi phí.


22. Nếu bạn bị vấp ngã, điều đó chưa chắc có nghĩa bạn đang đi sai đường.


23. Có tiền cũng không tốt lắm, cũng như thiếu tiền cũng chẳng tồi lắm.


24. Không có tình huống vô vọng, chỉ có giải pháp không chính xác.


25. Chúa trời cho con người hai tai và một miệng để nghe nhiều nói ít.


26. Luôn luôn nhìn vào mặt tươi sáng của sự vật. Nếu không thấy, hãy đánh bóng cho đến khi nó tỏa sáng.


27. Nếu cuộc sống không dần dần tốt lên thì nó sẽ kém đi.


28. Đừng sợ rằng bạn không biết một cái gì đó. Hãy sợ rằng bạn không chịu tìm hiểu về nó.


29. Con người phải sống tối thiểu là vì sự tò mò.


30. Một khi bạn mắc một sai lầm, điều tốt nhất bạn có thể làm là cười vào nó.


31. Nếu mà làm từ thiện chẳng tốn kém gì thì ai cũng làm từ thiện cả.


32. Hầu như những loại hoa có màu trắng đều rất thơm, hoa có màu sắc đẹp đẽ thường không thơm. Người cũng vậy, càng mộc mạc giản dị, càng tỏa hương thơm từ bên trong.


33. Chết vì cười còn hơn là chết vì hoảng sợ.


34. Một người đàn ông có thể chuyển núi bắt đầu từ việc mang đi những viên đá nhỏ.


35. Khi chúng ta đem hoa tặng cho người khác thì người ngửi được mùi hương đầu tiên là chính chúng ta. Khi chúng ta nắm bùn ném vào người khác, thì người bị làm bẩn đầu tiên là bàn tay chúng ta.


36. Ngủ trên gối êm không có nghĩa có giấc mơ đẹp.


37. Nếu bạn không thể xử lý những việc nhỏ thì những việc lớn của bạn sẽ trở nên vô nghĩa.


38. Khi bồ câu kết bạn với quạ, mặc dù cánh của nó vẫn còn màu trắng nhưng trái tim thì dần dần chuyển sang màu đen.


39. Lúc nào vô công rỗi nghề thì người ta sẽ làm những việc long trời lở đất


40. Khi còn trẻ phải làm những việc bạn nên làm, thì khi về già mới có thể làm những việc bạn muốn làm.


41. Cái khuy áo đầu tiên sai, cái sau cùng khó mà chữa được.


42. Hạnh phúc chỉ đến khi cánh cửa đã được mở.


43. Một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười có giá trị hơn một cung điện đầy nước mắt.


44. Cười là loại mỹ phẩm rẻ nhất, vận động là loại y dược rẻ nhất, chào hỏi là loại chi phí giao tiếp rẻ nhất.


45. Kinh nghiệm giống như một chiếc lược mà cuộc đời chỉ ban tặng sau khi chúng ta đã mất hết cả tóc..

Comments

Popular posts from this blog

U.S. vows second warship for Philippines

Chiến hạm BRP Gregorio del Pilar cuả HQ Philippines By Jim Gomez - The Associated Press MANILA, Philippines — The United States will provide a second warship to the ill-equipped Philippine military as it confronts China in increasingly tense territorial disputes in the South China Sea, a Philippine official said Thursday. U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton assured Defense Secretary Voltaire Gazmin during talks in Manila on Wednesday that Washington would give its longtime ally a second Coast Guard cutter virtually for free some time next year. The first second-hand cutter from the U.S. Coast Guard sailed into Manila in August and became the most modern vessel in the dilapidated Philippine fleet. Clinton assured the Philippine military of intensified U.S. assistance Wednesday when the allies marked the 60th anniversary of the signing of their Mutual Defense Treaty aboard a U.S. Navy destroyer in Manila.

Chinese Support for North Vietnam during the Vietnam War: The Decisive Edge

by Bob Seals   “Best turn it into a bigger war…I’m afraid you really ought to send more troops to the South…Don’t be afraid of U.S. intervention, at most it’s no worse than having another Korean War. The Chinese army is prepared, and if America takes the risk of attacking North Vietnam, the Chinese army will march in at once. Our troops want a war now.” [1] -- Mao speaking to the North Vietnamese in 1964

Questions & Answers_Bill Laurie

Will be speaking to college VN class this week.  They've already submitted 17 questions, answers to which I've since emailed back to their instructor, a USAF VN veteran with history Ph.D.  The presentation will touch on some of these topics and issues but will include much more than contained in these answers.  Here are the questions and answers..... 1. What do you feel the television media effects were on not only the soldiers, but the Vietnamese people as well? It's arguable that television/media coverage had little direct effect on troops, and less so on Viet Namese people, because they didn't see much of it.  It had a huge cumulative indirect effect on both because "news"(?), shallow and biased as it was, did effect people in U.S., both amongst general public and elected officials and decision makers.  The effect was detrimental.