Skip to main content

CON GÁI HÀ NỘI !

Người ta bảo, con gái Hà Nội lạ lắm, có một cái duyên rất khác biệt, dù đứng giữa đám đông nhưng cái thần thái của nàng vẫn không lẫn đi đâu được. Dù ngoại hình gầy béo khác nhau, nhưng cô nào cũng vô cùng duyên dáng trong cách đi đứng, nói cười, cực kỳ cẩn trọng và tiết chế trong giao tiếp.
“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”
Câu ca dao quen thuộc này cũng đã nói lên nét nổi bật nhất của con gái Hà Thành là ở sự thanh lịch, trang nhã chứ không chỉ dừng lại ở nhan sắc. Sự duyên dáng nằm ở cách đứng, cách ngồi, nằm ở sự lựa chọn trang phục một cách tinh tế, ở cách trò chuyện, cách cười đùa…
Con gái Hà Nội, đặc biệt khi được sinh ra và lớn lên trong gia đình trí thức thường được dạy dỗ rất nghiêm khắc từ nhỏ. Các cô phải biết bếp núc, nữ công gia chánh, biết ý tứ, lễ phép nhưng không được quên nhiệm vụ học hành.
Khi gặp người lớn phải thưa gửi rõ ràng, “vâng, dạ, cảm ơn…”, khi gặp người nhỏ thì nhã nhặn, lịch sự, kể cả những phép tắc rất nhỏ trong ăn uống như ăn chuối phải bẻ làm đôi các cô cũng được dạy dỗ chu đáo.
Con gái Hà Nội rất giản dị và tinh tế trong cách lựa chọn trang phục, bởi cái sự “sang” của các nàng xuất phát từ bên trong chứ không phải từ tấm áo tấm quần. Ở các cô có một sự tự tôn về bản thân nên người ta thường nghĩ các cô kiêu chảnh, như một đóa hoa đủ sắc đủ hương nhưng nở ở một nơi không thể với tới.
Cái cốt cách kiêu kỳ ấy trở thành một đặc trưng của con gái Hà Thành, khiến cho những gã si tình chỉ dám trộm nhìn rồi đem các nàng vào thơ, vào nhạc. Như nhà văn Băng Sơn đã từng viết:
"Cứ dăm năm lại có một lớp con gái trẻ Hà Nội lớn lên, đẹp hơn trước. Phụ nữ Hà Nội đi đâu cũng không lẫn vì nhiều vẻ. Đó là một điều thật đẹp, thật vui. Ngay giữa lòng thành phố, có thể nhận ngay ra người phụ nữ có cốt cách Hà Nội, bất kể tóc đã hoa râm, bạc trắng hay còn tóc thề để xõa ngang vai, bất luận họ đang vội vã, đang ngồi trên xe máy, đang trong rạp hát, đang ăn quà hay đang thả bộ ung dung trên vỉa hè"
Những năm đầu của thế kỷ trước, người dân Thủ đô thường nhắc đến “Tứ mỹ Hà thành” với sự tự hào vì nhan sắc của những tiểu thư này thiên hạ khó ai bì kịp, gồm: cô Phượng Hàng Ngang, cô Síu Cột Cờ, cô Nga Hàng Gai và cô Bính Hàng Đẫy.


Ngoài ra, Hà Nội ngày ấy còn ghi nhận những cái tên nổi bật có nhan sắc làm xao xuyến bao gã trai si tình. Nàng Bạch Thược chính là một trong những "đóa hoa" đó. Nàng sinh ra trong một gia đình tiểu tư sản ở Hà Nội. Bố bà là cụ Phạm Hữu Ninh, từng là Tham tán phủ toàn quyền nhưng đi theo tiếng gọi của Cách mạng, cụ đã bỏ việc về mở trường tư.
Là con út trong một gia đình toàn con gái, bà được cả nhà cưng chiều, nâng niu hết mực. Đặc biệt, bà không sống theo khuôn phép cũ. Bà thích mặc quần áo con trai, chơi đánh bi, đánh đáo, và không hề biết đến thêu thùa, nấu ăn như nhiều thiếu nữ Hà Nội xưa.
Lớn lên được học trường Tây và tham gia vào phong trào đấu tranh của học sinh, sinh viên Hà Nội, bà ngày càng chứng tỏ được sự thông tuệ của mình. Vẻ đẹp thuần khiết, mang nhiều cá tính đặc trưng của một cô gái Hà Nội đã khiến bao chàng trai ngày đó mê mẩn.
Những người con gái Hà Thành trang nhã và thông minh không phải đã hoàn toàn biến mất. Họ vẫn âm thầm làm những công việc giản dị như tất cả những thân phận phụ nữ khác ở chốn phồn hoa đô thị này.
Thay cho lời kết, xin được trích một đoạn trong bài tản văn của tác giả Vũ Thế Thành – một người Sài Gòn nhưng vô cùng yêu Hà Nội:
“Tôi nhớ, năm ngoái, đi ngang qua ngõ nhỏ trong khu phố cổ, tôi ghé tiệm tạp hóa mua chai nước lạnh. Bà bán hàng dễ cũng gần 70, đưa chai nước: "Thưa, của ông đây, giá 5.000. Cám ơn ông…". Tai tôi lùng bùng. Trong tiềm thức có cái gì nghe quen quen, đọc đâu đó rồi. Đã dợm chân đi, nhưng cũng quay lại: "Thưa bà, bà là người Hà Nội?". "Vâng ạ, nhà tôi ở ngõ này đã ba đời rồi, từ thời ông nội tôi ra làm quan ở đây".
Mẹ tôi nói đúng về con gái Hà Nội kiểu xưa. Họ hiếm hoi, ẩn mình như giọt nước đọng ở mặt dưới của lá cây sau cơn mưa. Có duyên mới gặp, phải tìm mới thấy.
Tuệ Phong.

Comments

Popular posts from this blog

U.S. vows second warship for Philippines

Chiến hạm BRP Gregorio del Pilar cuả HQ Philippines By Jim Gomez - The Associated Press MANILA, Philippines — The United States will provide a second warship to the ill-equipped Philippine military as it confronts China in increasingly tense territorial disputes in the South China Sea, a Philippine official said Thursday. U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton assured Defense Secretary Voltaire Gazmin during talks in Manila on Wednesday that Washington would give its longtime ally a second Coast Guard cutter virtually for free some time next year. The first second-hand cutter from the U.S. Coast Guard sailed into Manila in August and became the most modern vessel in the dilapidated Philippine fleet. Clinton assured the Philippine military of intensified U.S. assistance Wednesday when the allies marked the 60th anniversary of the signing of their Mutual Defense Treaty aboard a U.S. Navy destroyer in Manila.

Chinese Support for North Vietnam during the Vietnam War: The Decisive Edge

by Bob Seals   “Best turn it into a bigger war…I’m afraid you really ought to send more troops to the South…Don’t be afraid of U.S. intervention, at most it’s no worse than having another Korean War. The Chinese army is prepared, and if America takes the risk of attacking North Vietnam, the Chinese army will march in at once. Our troops want a war now.” [1] -- Mao speaking to the North Vietnamese in 1964

Questions & Answers_Bill Laurie

Will be speaking to college VN class this week.  They've already submitted 17 questions, answers to which I've since emailed back to their instructor, a USAF VN veteran with history Ph.D.  The presentation will touch on some of these topics and issues but will include much more than contained in these answers.  Here are the questions and answers..... 1. What do you feel the television media effects were on not only the soldiers, but the Vietnamese people as well? It's arguable that television/media coverage had little direct effect on troops, and less so on Viet Namese people, because they didn't see much of it.  It had a huge cumulative indirect effect on both because "news"(?), shallow and biased as it was, did effect people in U.S., both amongst general public and elected officials and decision makers.  The effect was detrimental.