Tiếp Vận Hạm AO 51 USS Astabula
Sau khi thực tập trên hai khu trục hạm USS Buck và USS Blue. Trước khi được về Việt Nam Tôi được chuyển qua chiếc Tiếp Vận Hạm AO 51 USS Astabula khổng lồ của Hải quân Hoa Kỳ.
Nhớ mãi những ngày tháng thực tập trong Chương Trình Orientation and Indoctrination trên Đệ Thất Hạm Đội. Khi ấy, tôi vừa mới rời quân trường, mang trên mình bộ quân phục khakhi vàng của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa còn thơm mùi vải mới. Trên vai tôi là một gạch vàng đơn sơ của cấp bậc Thiếu úy—biểu tượng của một hành trình dài phía trước mà tôi đang bước những bước đầu tiên.Khu Trục Hạm USS Buck, DD Blue
Một buổi chiều trên boong tàu, tôi đứng cạnh một Thiếu úy người Mỹ. Qua nét mặt và làn da, tôi đoán anh có gốc gác Latin. Anh nhìn sang tôi, rồi nhìn bộ quân phục khakhi vàng tôi đang mặc, khẽ mỉm cười nói: "Quân phục của anh trông đẹp và vải tốt hơn của tôi nhiều."
Lời khen bất ngờ ấy khiến tôi thoáng ngập ngừng. Tôi nhìn bộ đồ khakhi của mình niềm tự hào của một sĩ quan trẻ rồi nhìn sang bộ quân phục làm việc có phần giản tiện của anh. Tôi không biết phải đáp lại thế nào cho thật vẹn ý bằng vốn tiếng Anh còn hạn hẹp, nên chỉ chọn cách lặng thinh, đáp lại anh bằng một cái gật đầu nhẹ và một nụ cười kín đáo. Sự im lặng ấy không phải là thờ ơ, mà là một cách để tôi giữ lấy sự tự trọng của mình trong một thế giới mà tôi vẫn còn là một người "học việc."(OJT) On The Job Training
Rồi, trong không gian mênh mông của biển cả, khi những tiếng nổ nháng những ánh chớp và cột khói từ đợt yểm trợ hải pháo hiện lên mờ nhạt nơi đường chân trời quê hương, nhìn khối bom đạn đang được các thuỷ thủ di chuyển trên boong tàu, anh khẽ hỏi: "Anh nghĩ gì khi thấy chúng tôi oanh kích đất nước của anh như thế?"
Câu hỏi của anh nhẹ nhàng, không có ý dò xét, nhưng nó chạm vào một khoảng trống mênh mông trong lòng tôi. Tôi nhìn về phía dải đất xa xăm kia, nơi có người thân, có xóm làng, và có cả những nỗi đau mà chiến tranh đang cày xới. Tôi muốn nói với anh rằng, dù chúng ta đang đứng trên cùng một con tàu, là bạn chiến đấu, nhưng tâm trạng khác biệt giữa cảm giác của người nhìn quê hương mình từ xa qua làn khói lửa và một người thi hành mệnh lệnh thật khó để diễn tả thành lời.
Tôi liên tưởng đến các chiến sĩ bộ binh, Dù, Thủy Quân Lục Chiến đã nhờ bạn Đồng Minh đội B52 xuống đấu quân địch để giải tỏa vòng vây hãm tại núi rừng trường Sơn, ngoại ô Sài Gòn,chống lại sự xâm lăng trắng trợn của quân Bắvc Việt trong trận Mậu Thân.
Nhưng rồi, tôi vẫn chọn sự im lặng.
Giữa một siêu cường với sức mạnh thép súng và một người lính từ một đất nước đang oằn mình vì khói lửa, đôi khi ngôn ngữ trở nên bất lực. Tôi đứng thẳng người, giữ vững tư thế của một sĩ quan Việt Nam dưới nắng biển. Tôi không nói gì, nhưng tôi tin rằng sự tử tế trong ánh nhìn và phong thái tự tại của mình lúc đó chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Sự im lặng ấy là cách tôi gìn giữ danh dự cho mình và cho màu áo tôi đang mang một sự im lặng nhẹ nhàng nhưng đầy kiêu hãnh của một người lính trẻ giữa những thử thách của ý thức hệ lịch sử giũa những người bảo vệ tự do, yêu chuộng hòa bình đang đối dầu với phe đảng độc tài cộng sản mạo danh chống Mỹ, cứu Nước để lừa bịp dân đen và truyền thông khuynh tả dẫn dắt dư luận công chúng Mỹ.(TCH)
After training aboard the destroyers USS Buck and USS Blue, and before returning to Vietnam, I was transferred to the massive U.S. Navy fleet oiler AO-40 USS Astabula. I still remember those days in the Seventh Fleet’s Orientation and Indoctrination Program. I had just graduated from military school and was wearing the fresh yellow khaki uniform of the Republic of Vietnam Navy, with a single gold bar on my shoulder—the rank of ensign and the first step in a long journey ahead.
The oiler felt like a floating city, full of machinery, cargo, and the disciplined movement of naval life. Surrounded by gray steel and tall American sailors, I often felt small. I became especially careful in my bearing, from the way I walked to the way I saluted, wanting always to preserve the dignity of a Vietnamese officer before our powerful ally.
One afternoon on deck, an American ensign standing beside me glanced at my uniform and said with a smile, “Your uniform looks better than mine. Even the fabric is nicer.” I was touched, but my English was limited, so I simply nodded and smiled. My silence was not indifference. It was the quiet reserve of a young officer still learning his place.
Later, as flashes and smoke from naval bombardment appeared faintly along the horizon of my homeland, and bombs were being moved across the deck, he asked me softly, “What do you think when you see us bombing your country like that?”
It was a gentle question, but a painful one. I looked toward that distant strip of land and thought of my people, my villages, and the war tearing through them. I also thought of our soldiers—infantry, paratroopers, and marines—who had relied on American firepower to stop enemy assaults and break sieges during the Tet Offensive. I understood the military necessity. But the feeling of watching one’s own homeland under fire is something words cannot easily explain.
So I remained silent.
Sometimes silence is the only dignified answer. Beneath the sea sun, I stood straight in my uniform and said nothing. Yet I believed that my composure, my restraint, and the look in my eyes spoke clearly enough. That silence was my way of preserving both my honor and the honor of the uniform I wore.



No comments:
Post a Comment