Total Pageviews

Once sailor, forever sailor

Sunday, June 1, 2014

“Tiền đạo” Phùng Quang Thanh và trận bóng đá định hướng tại Shangri-La ZiaZia



HoangsaParacelblogspot: Một ông Đại Tướng so vai rụt cổ phát biểu một vấn đề trong đại liên quan đến sự sống còn cuả dân tộc Việt Nam.  Thử hỏi nếu người cộng sản biết kiềm chế với người "anh em trong gia đình Miền Nam" như đối với kẻ thù phương Bắc hiện nay thì đất nước đã tránh khỏi cảnh cốt nhục tương tàn, nhân tâm ly tán mà vẫn giữ được toàn vẹn lãnh thổ.  Cộng Sản Hà Nội nổ súng giết dân miền Nam là đã đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng, chính họ đã đổi chác Hoàng, Trường Sa để lấy vũ khí, lương thực để cướp phá miền Nam đang sống trong tự do, thịnh vượng.


Bộ trưởng Quốc phòng VN Phùng Quang Thanh

Bốn năm trước, ngày 8/6/2010, mặc cho ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt người khảo của, mặc cho tàu thuyền đánh cá của ta bị tàu Trung Quốc (bấy giờ báo chí còn buộc phải e dè nói là “tàu lạ”) đâm chìm, bên lề cuộc họp Quốc hội, Quốc phòng Bộ trưởng Phùng Đại tướng vẫn tuyên bố: “Trên Biển Đông là yên tĩnh, tôi chỉ huy quân đội hằng ngày, hằng giờ, tôi nắm tình hình hoạt động của chúng ta hết sức bình thường.
Vẫn làm, vẫn hoạt động kinh tế bình thường, hàng hải bình thường, du lịch bình thường, làm ăn bình thường và không có vấn đề gì trở ngại cả.” Không những thế, ngài ca ngợi tinh thần “thân tình, hữu nghị, đúng là tinh thần láng giềng, đồng chí, anh em và là những người bạn tốt của nhau” giữa Trung Quốc và Việt Nam. Và cuối cùng, ngài nghiêm khắc cảnh cáo: “[C]ác nhà báo cũng phải chú ý không để cho các nước khác kích động vấn đề này, người ta sử dụng vấn đề biển Đông để kích động, chia rẽ quan hệ Việt Nam -Trung Quốc, chia rẽ quan hệ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân chúng ta”. (Xem ở đây).
Nay với vụ Trung Quốc ngang nhiên đem giàn khoan Hải Dương 981 hạ đặt vào vùng biển Việt Nam, thì những kẻ ngu như chúng tôi cứ tưởng Quốc phòng Bộ trưởng Phùng Đại tướng phải thay đổi quan điểm, và quyết liệt lên án bọn bành trướng. Nhưng không, ngài nói năng rất nhẹ nhàng. Rằng: “Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia, hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ, hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi”. Và rằng: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, nên đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng như sự việc ngày 1/5/2014, Trung Quốc đã đơn phương hạ đặt giàn khoan nước sâu Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, đã gây bức xúc cho nhân dân Việt Nam, gây lo ngại cho các quốc gia trong khu vực và cộng đồng quốc tế”. (Xem ở đây).
Than ôi! Nước Nhật lo cho Việt Nam làm gì! Nước Mỹ lên án Trung Quốc làm gì! Hành động hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981, chà đạp lên luật pháp quốc tế và chủ quyền Việt Nam, không phải là chuyện xâm lược trên thực tế và về pháp lý, mà chẳng qua là chuyện “mâu thuẫn”, “bất đồng” trong gia đình (cộng sản) với nhau! Gì chứ cái bí quyết “đóng cửa dạy nhau” thì Việt Nam và Trung Quốc nói chung rất thành thạo! Cái “mật ước” Thành Đô năm 1990 gần một phần tư thế kỷ trói Việt Nam rất chặt vào Trung Quốc mà đố người dân Việt Nam nào được biết một cách chính thức nội dung của nó mô tê ra làm sao, chẳng phải là bằng chứng hùng hồn đó sao! Nhưng “nói chung” thôi, chứ đôi khi, cái ông anh tham lam vẫn không dằn được dã tâm của mình, làm một cú trời giáng như trận tấn công toàn tuyến biên giới năm 1979, như vụ chiếm đảo Gạc Ma năm 1988, và như vụ hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 đang xảy ra. Quả thực cái sách lược “đóng cửa dạy nhau” đó chỉ là chiêu bài của ông anh mớm cho thằng em dại dột, chứ chính hắn lại vứt ngay khi cần thiết và có lợi.
Phùng Đại tướng là Quốc phòng Bộ trưởng, nghĩa là một chính khách, nên biết nhìn toàn cục, chứ không phải chỉ xem xét thuần túy khía cạnh quân sự: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông […]”. Đánh giá của Phùng Đại tướng quả thật đặc sắc, vì đi ngược lại tất cả những thông tin do báo chí nhà nước đăng tải. Chỉ riêng về kinh tế thôi, thì Việt Nam đã bị Trung Quốc không chế: Bộ Công thương cho biết năm 2001 nhập siêu từ Trung Quốc chỉ có 210 triệu USD thì năm 2013 đã lên tới 23,7 tỉ USD, tức đã tăng hơn 110 lần sau 12 năm (xem ở đây); Ủy ban Tài chính và Ngân sách Quốc hội công bố tính đến năm 2010, có đến 90% các dự án tổng thầu EPC của Việt Nam do nhà thầu Trung Quốc đảm nhiệm, trong đó chủ yếu là dầu khí, hóa chất, điện, dệt kim; điều đáng chú ý là ở công trình EPC này, “tất cả công việc đều do người Trung Quốc đảm nhận, từ những việc lao động phổ thông nhất như nấu ăn, vệ sinh, bảo vệ… đến kỹ sư, công nhân xây dựng và lắp máy. Kể cả những vật tư, vật liệu có sẵn tại thị trường họ cũng nhập khẩu về từ bên kia biên giới” (xem ở đây). Như thế, quan hệ kinh tế Việt Nam – Trung Quốc “đang phát triển tốt đẹp” là đứng về phía nào, Việt Nam hay Trung Quốc, thưa Quốc phòng Bộ trưởng Phùng Đại tướng?
Chưa hết, Phùng Đại tướng còn yêu cầu truyền thông không nên “gây áp lực cho lãnh đạo trong quá trình xem xét đưa ra quyết định giải quyết các vấn đề tranh chấp”. Có một quốc gia dân chủ nào mà chính phủ không bị dân chúng “gây áp lực”? Có thể nói, việc nhà cầm quyền bị nhân dân “gây áp lực” và phải tính toán để giải quyết đúng đắn áp lực đó chính là tiêu chí nhận diện của một quốc gia dân chủ. Nay Quốc phòng Bộ trưởng Phùng Đại tướng công khai yêu cầu truyền thông không gây áp lực cho lãnh đạo, nghĩa là ngang nhiên tước bỏ của nhân dân quyền tự do ngôn luận, quyền được tham gia vào những vấn đề đại sự của đất nước, theo tư duy “Đã có Đảng và chính phủ lo”! Đó là một bước lùi lớn so với lời xác quyết của Thủ tướng trong Thông điệp đầu năm nay: “Nhà nước phải bảo đảm và phát huy được quyền làm chủ thực sự của người dân, nhất là quyền tham gia xây dựng chính sách” (xem ở đây). Bốn năm trôi qua, đủ để học xong một khóa đại học, mà quan điểm của Phùng Đại tướng vẫn gần như không thay đổi gì.
Cú hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 xé toạc bức màn “4 tốt 16 chữ vàng”, mở mắt cho nhiều cán bộ, kể cả cán bộ lãnh đạo. Có vị đã công khai lên án Trung Quốc, khẳng định Việt Nam không đánh đổi chủ quyền để “nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”. Nhưng có người hình như vẫn chưa chịu tỉnh cơn mê. Tàu ngầm, máy bay hiện đại có ích gì nếu nếu nhà cầm quân còn kiên quyết say thứ cháo lú “made in China”, nếu họ không trở về với thực tại hiểm nghèo của đất nước, nếu trong huyết quản họ không rần rật dòng máu quật cường ngàn năm của cha ông quyết khiến cho bọn xâm lược “tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ” (Chiếu xuất quân – Quang Trung)?

Bauxite Việt Nam

alt

Cách đây không lâu bác Phó Đam tuy ốm yếu, cận thị vẫn “ôm bóng ra sân” làm nức lòng giới quan sát. Hình ảnh một phó Thủ tướng năng động, trẻ trung xông pha giữa… một rừng chân cẳng làm hao tốn không ít giấy mực của báo chí trong nước. Người ta trông đợi một thế hệ lãnh đạo mới, trẻ trung, nhiệt huyết… ra sân thi thố tài năng!
Đùng một phát, giữa đấu trường Shangri-La mấy hôm nay chợt xuất hiện một danh thủ khác của Việt Nam làm kinh ngạc không những 90 triệu đồng bào cả nước mà còn là mấy trăm triệu con người sinh sống quanh khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Một đấu thủ thấp bé, có cái dáng ăn nhậu, hưởng thụ, mập phệ trước tuổi, đôi mắt nhỏ liếc ngang… không phải tố chất của một vận động viên thể thao, nhưng lại làm điêu đứng thanh danh của bác Thủ Tướng Dzũng, bác Thủ Tướng Nhật Abe, bác Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Hagel,… là những tay sành sỏi về thể thao…
Bác Abe tuyên bố mạnh mẽ sẽ ủng hộ Việt Nam bám biển. Bác Hagel, không kém, cũng răn đe Trung Quốc về dã tâm phá hoại ổn định khu vực. Bác Dzũng nhà ta, cũng vừa hùng hồn về hữu nghị ziễn ziông… trước đó mươi ngày. Cả Shangri-La hầm hập không khí chính trị căng thẳng. Các đấu thủ Trung Quốc bị bao vây tứ phía. Dư luận dè bỉu chính quyền Bắc Kinh như một thứ phát-xít của kỷ nguyên mới, tham lam, vị kỷ… Như con chó bị dồn vào chân tường, cố sủa bậy chống chế, tuyên bố linh tinh về biển Đông,… phái đoàn Trung Quốc chưa bao giờ bị cô lập trên đấu trường quốc tế như hôm nay, nhục nhã, ề chề,…
Đùng một phát, danh thủ Việt Nam xuất hiện. Sau những pha chuyền bóng ăn ý, rào đón đanh thép của các tuyển thủ Nhật và Mỹ, người ta chờ đợi và nhường nhịn để tuyển thủ Việt Nam ra đòn quyết định, sút thẳng vào khung thành đối phương, kết liễu một đội bóng chơi xấu, chơi bậy, chơi liều… chơi cha, chơi kiểu Bắc Kinh! Chưa bao giờ cơ hội làm bàn rõ ràng, chắc thắng… hiện rõ như vậy trên bàn cờ Shangri-La. Chưa bao giờ đội nhà đông, mạnh và hầm hập khí thế chiến thắng như hôm nay…
…Trong giây phút lịch sử ấy, đấu thủ Việt Nam vươn cao cái bụng phệ, liếc cặp mắt lươn, nhìn ngó hai bên, thận trọng nhìn vào khung thành đối phương, vươn vai, co chân…
Cả cầu trường nín lặng, khán giả dồn nén hơi thở, chuẩn bị gào thét chiến thắng,… một giây, hai giây, rồi ba giây trôi qua trong căng thẳng tột độ… “Bùm”,… quả bóng căng xé không gian, lướt xẹt trong đôi mắt hãi hùng, tuyệt vọng của đội tuyển Bắc Kinh, và lăn gọn vào… khung thành của đội tuyển Việt Nam!
Bác Abe trố mắt kinh ngạc, rụng rời tay chân. Bác Hagel gào thét thất vọng… Bác Dzũng ngơ ngẩn chạy quanh sân cỏ như kẻ mất hồn… Sau ba giây đồng hồ sững sờ, cả cầu trường dậy sóng… Một vùng trời đen kịt, dày đặc cà chua, trứng thối, vỏ chai, nước cặn, giấy vệ sinh,… tứ tán bay ngập không trung, giáng xuống đầu danh thủ Việt Nam, một cái đầu vốn đã nhỏ bé, ít não, chỉ chuyên để dùng vào những dịp vái lạy và cúi luồn.
Một cái đầu của tư duy chính trị vừa đá bóng vừa thổi còi. Một tư duy muốn chơi bóng thế nào cũng xong, thậm chí đá vào khung thành của đội nhà. Một lối chơi không giống ai, vừa lạc lõng vừa phản bội.
Mà sự phản bội nào cũng có cái giá của nó, phải không Đại Tiền Đạo Phùng Quang Thanh?
Z.Z

No comments: