
Từ đài chỉ huy của chiếc PGM nhỏ bé, tôi nâng ống nhòm lên, quét một đường chậm rãi về phía chân trời ngoài khơi Đà Nẵng.

Ngoài kia, một khối màu xanh nhạt lờ mờ hiện ra — trông như một hòn đảo đang trôi.
Nhưng tôi biết… ở hướng đó, không có đảo. Không thể có.
Tôi siết chặt ống nhòm. Tim khựng lại.
Khối “đảo” ấy… đang di chuyển.
Rồi từng chi tiết hiện rõ — ba pháo tháp khổng lồ, những nòng súng đen ngòm vươn dài như những cánh tay của một con quái vật thép. Không còn nghi ngờ gì nữa.
Đó là thiết giáp hạm USS New Jersey BB 62. Một pháo đài nổi của Hải quân Hoa Kỳ.

Chín khẩu hải pháo 16-inch, 400mm chia thành ba pháo tháp — hai phía trước, một phía sau — lặng lẽ chĩa ra biển như những con mắt tử thần.
Mỗi đầu đạn… nặng cả tấn.
Một phát bắn có thể xé toạc không khí, gầm lên như sấm, và giáng xuống mục tiêu cách xa đến 30 hải lý — hủy diệt mọi thứ trên đường đi.
Con tàu không chỉ hiện diện… nó áp đảo. Nó nuốt trọn đường chân trời.

Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn cảm giác mình đang đứng trên biển nữa…mà như đang đối diện với một vị thần chiến tranh bằng thép — lặng im, khổng lồ, và sẵn sàng trút bão lửa xuống địa ngục. (TCH)
No comments:
Post a Comment