Skip to main content

Ký giả thể thao HUYỀN VŨ ...


HUYỀN VŨ tên thật là Nguyễn Ngọc Nhung sanh năm 1914 tại Phan Thiết . Ông vốn là Nhà viết kịch , nhà báo thể thao và trên hết ông là một bình luận viên , xướng ngôn viên tường thuật thể thao nổi tiếng ở Saigon trước năm 1975 . Nhất là về bộ môn bóng tròn.  Độc nhất vô nhị hay Vô tiền khoáng hậu , tại miền Nam Việt Nam đến thời điểm này vẫn không ngoa . Dù sau năm 1975 đài Truyền hình TPHCM có cặp bình luận viên Trần Hoà Bình và Hà Nhật Tỉnh , và sau nầy thêm 2 anh em Anh Vũ Anh Tuấn bình luận cũng khá hay , nhưng cũng không bằng 50% cách nói chuyện của ông .
Vào nghề tường thuật bóng tròn từ năm 1951 , cho đài Phát thanh Quân Đội Saigon, rồi sau nầy là Đài Pháp Á rồi Đài phát thanh Saigon hay sau nầy Truyền hình Việt Nam (Saigon ). Cho đến tháng 04/1975 . Di tản sang Hoa Kỳ . Ông có thời gian phục vụ cho người hâm mộ môn túc cầu bằng giọng nói phong phú trời cho .Thời còn gọi đơn giản là trái banh da , tổng cộng là 24 năm ( cách gọi tại Saigon thời đó). Từ thời hội tuyển túc cầu VN đá sơ đồ cổ điển của Anh Quốc 3-2-2-3 tức là WM. Cho đến khi đội tuyển Tây Đức giành WC 1974 . Mình rinh về chiến thuật 4-2-4 để mà huấn luyện đá theo sơ đồ chiến thuật tiên tiến của đội vô địch thế giới . Thời mà tiền vệ trung tâm gọi là Tiền Nội , và tiền đạo đá 4 người với 2 Trung Phong và hai góc trái phải .
Ông tường thuật bằng giọng nói chính hiệu Saigon , sang sảng , hùng hồn rõ ràng từng chữ , từng câu một , dễ nghe , dễ hiểu . Cực kỳ sôi nổi , khiến người nghe có cảm giác như là đang ngồi xem tại vận động trường Cộng Hoà nay là sân vận động Thống Nhất . Cái hay là hình như ông đang đọc được ý nghỉ trong đầu các cầu thủ chơi banh trên sân . Ông phán đoán chính xác ,tình huống trước khi cầu thủ này chuyền banh cho cầu thủ nọ . Giống như là phù thủy đang hướng dẫn cho cầu thủ chơi banh trên sân cỏ về cách chơi theo ý của ông . Nghĩa là ông đọc được 99.99% những việc gì mà các cầu thủ sẽ làm với trái banh da . Khi cầu thủ đang dẫn banh xâm nhập vào vòng cấm địa đội bạn ông hò hét thiếu điều bể giọng khiến người xem như muốn bay bổng trên không trung , khi cầu thủ sút banh ông gào lên sút ,sút ....nếu banh vô lưới , thì ông gào rú lên D......Z......Ô..... xong ông diễn lớp lang lại cách dẫn banh rồi hướng sút và đường đi của trái banh da , diễn tả tâm trạng của cầu thủ ghi bàn , tâm trạng của thủ môn rồi cầu thủ hai đội khán giả trên sân . Còn nếu bị dội xà ngang , trúng cột dọc , banh trật ra ngoài đều chính xác từng ly , từng tí . Chớ không như kiểu sút đi ...sút đi ....vào ..vào ....rồi nhưng lại không vào . Lâu lắm rồi không có nghe được câu nói sút cầu âu ,hay một cánh én không thể nào kéo được cả mùa Xuân, để diễn tả nổi bất lực của một cầu thủ giỏi cũng không thể gánh gồng hết cho một đội banh yếu .
Có những lúc cầu thủ hai đội tiết giảm lại nhịp điệu trận đầu , thừa thời gian , ông lại như một nhà văn , nhà thơ diễn tả tâm trạng cầu thủ , khán giả ,bầu trời gió mát trăng thanh .v.v... đó là điều mà đến mãi bây giờ chưa có người thứ hai làm được .
Khi hai đội đang hoà nhau 0-0 , thì ông nói là hoà không không , còn khi nào hoà có tỉ số mới gọi là hoà đều , chớ không gọi chung chung như bây giờ là hoà không đều . Thí dụ như có 2 hoặc 4 đồng mới có thể chia đều . Còn không có cắc bạc nào lấy gì để chia đều cho nhau ? Chữ nghĩa người Việt bao đời nay phong phú và rành rọt từng ý một !
Ông tường thuật bóng tròn Quốc Gia hay Quốc Tế gì cũng hay như nhau . Điển hình là World cúp 1974 tại Munich Tây Đức cũng hấp dẫn y như vậy . Tạo cảm giác cho khán thính giả được sống trong bầu không khí tại sân vận động trước trước 22 cầu thủ bằng xương , bằng thịt với quả banh da chớ không phải là đang dán tai vào làn sóng phát thanh, trên cái Radio trực tiếp tường thuật xa tít mù tè tận bên Munich ...
Những năm cuối đời lúc còn mạnh khỏe , minh mẫn ông có viết và xuất bản một cuốn sách TÔI LÀ KÝ GIẢ THỂ THAO tại Hoa Kỳ .
Ông mất ngày 24.08.2005 tại Virgina Hoa Kỳ hưởng thọ 91 tuổi .
- Kể lại theo trí nhớ và một số tin tức trên mạng Internet .
Ảnh trên mạng XH
TRẦN NGỌC HIẾU





Comments

Popular posts from this blog

U.S. vows second warship for Philippines

Chiến hạm BRP Gregorio del Pilar cuả HQ Philippines By Jim Gomez - The Associated Press MANILA, Philippines — The United States will provide a second warship to the ill-equipped Philippine military as it confronts China in increasingly tense territorial disputes in the South China Sea, a Philippine official said Thursday. U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton assured Defense Secretary Voltaire Gazmin during talks in Manila on Wednesday that Washington would give its longtime ally a second Coast Guard cutter virtually for free some time next year. The first second-hand cutter from the U.S. Coast Guard sailed into Manila in August and became the most modern vessel in the dilapidated Philippine fleet. Clinton assured the Philippine military of intensified U.S. assistance Wednesday when the allies marked the 60th anniversary of the signing of their Mutual Defense Treaty aboard a U.S. Navy destroyer in Manila.

Chinese Support for North Vietnam during the Vietnam War: The Decisive Edge

by Bob Seals   “Best turn it into a bigger war…I’m afraid you really ought to send more troops to the South…Don’t be afraid of U.S. intervention, at most it’s no worse than having another Korean War. The Chinese army is prepared, and if America takes the risk of attacking North Vietnam, the Chinese army will march in at once. Our troops want a war now.” [1] -- Mao speaking to the North Vietnamese in 1964

Questions & Answers_Bill Laurie

Will be speaking to college VN class this week.  They've already submitted 17 questions, answers to which I've since emailed back to their instructor, a USAF VN veteran with history Ph.D.  The presentation will touch on some of these topics and issues but will include much more than contained in these answers.  Here are the questions and answers..... 1. What do you feel the television media effects were on not only the soldiers, but the Vietnamese people as well? It's arguable that television/media coverage had little direct effect on troops, and less so on Viet Namese people, because they didn't see much of it.  It had a huge cumulative indirect effect on both because "news"(?), shallow and biased as it was, did effect people in U.S., both amongst general public and elected officials and decision makers.  The effect was detrimental.