Skip to main content

LUẬT SƯ XUẤT SẮC...

Một viên đại úy, bạn thân của Luật sư Nguyễn Mạnh Tường, sau 9 năm kháng chiến xa nhà, về phép. Nửa đêm về đến nhà, thấy ngay cảnh nóng giữa mẹ ông và người đàn ông lạ trên giường trước bàn thờ bố ông, không giữ được bình tĩnh, ông đoàng một phát, người đàn ông trần như nhộng tức thì về chầu ông bà ông vải! Trở về đơn vị, ông đầu thú vụ giết người.
Không ngờ, người bị giết chính là một đội trưởng đội Cải Cách Ruộng Đất. Thời bấy giờ Nhất Đội, Nhì Trời. Dám dùng súng quân đội giết hại cán bộ Cải Cách đang làm nhiệm vụ là điều không thể chấp nhận được.
Viên sĩ quan bị tước quân hàm và đưa ra tòa án quân sự xét xử.
Án này rất nặng, từ chung thân đến tử hình. Luật sư Nguyễn Mạnh Tường nhận bào chữa cho anh bạn, thụ lý hồ sơ, ông dặn nhỏ, cứ thế, cứ thế nhé...
Xét về mọi khía cạnh, nhiều thành tích, thân nhân tốt, tòa đã tuyên án Chung Thân thay cho Tử Hình. Viên Chánh án, dõng dạc tuyên bố:
- Bị cáo có điều gì cần phải nói nữa không ?
Viên đại uý, đứng trước vành móng ngựa, nói thật to:
- Thưa Ngài Chánh án, trước khi vào tù, tôi xin được "Địt Mẹ" ngài Chánh Án một phát !!!
Cả phòng xử án cười ồ lên. 
Mặt đỏ như gấc, viên Chánh án đứng bật dậy, cầm ngay chiếc ghế đang ngồi, liệng xuống vào người viên đại úy.
Luật sư Tường bèn đứng lên, dõng dạc tuyên bố:
- Ngài Chánh án mới chỉ nghe người ta xin “địt mẹ” Ngài mà Ngài còn không giữ được bình tĩnh, chiếc ghế là vật duy nhất Ngài có, Ngài đã xử dụng để tấn công ngay đối phương. Vậy bị cáo là người sau 9 năm xa cách mẹ già, nay tận mắt nhìn thấy đội trưởng đội cải cách đang "địt mẹ" mình thật. Cũng như Ngài Chánh án, bị cáo đã không thể giữ được bình tĩnh, khẩu súng là vật duy nhất có trong tay, bị cáo đã không ngần ngại mà xử dụng ngay nên đã xảy ra một sự việc đáng tiếc.
Đây là một vụ án ngộ sát, không phải là một vụ án cố sát như đã tuyên cáo. Xin đề nghị được hủy bản án.
Vụ án được đưa về Hà Nội xử phúc thẩm, viên đại uý bị tù 5 năm.
Người Luật sư giỏi có thể giúp những nạn nhân những chuyện như không thể trở thành có thể.
(ST)
Nguồn từ FB Minh Trang 
MH chuyen












Comments

Popular posts from this blog

U.S. vows second warship for Philippines

Chiến hạm BRP Gregorio del Pilar cuả HQ Philippines By Jim Gomez - The Associated Press MANILA, Philippines — The United States will provide a second warship to the ill-equipped Philippine military as it confronts China in increasingly tense territorial disputes in the South China Sea, a Philippine official said Thursday. U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton assured Defense Secretary Voltaire Gazmin during talks in Manila on Wednesday that Washington would give its longtime ally a second Coast Guard cutter virtually for free some time next year. The first second-hand cutter from the U.S. Coast Guard sailed into Manila in August and became the most modern vessel in the dilapidated Philippine fleet. Clinton assured the Philippine military of intensified U.S. assistance Wednesday when the allies marked the 60th anniversary of the signing of their Mutual Defense Treaty aboard a U.S. Navy destroyer in Manila.

Chinese Support for North Vietnam during the Vietnam War: The Decisive Edge

by Bob Seals   “Best turn it into a bigger war…I’m afraid you really ought to send more troops to the South…Don’t be afraid of U.S. intervention, at most it’s no worse than having another Korean War. The Chinese army is prepared, and if America takes the risk of attacking North Vietnam, the Chinese army will march in at once. Our troops want a war now.” [1] -- Mao speaking to the North Vietnamese in 1964

Questions & Answers_Bill Laurie

Will be speaking to college VN class this week.  They've already submitted 17 questions, answers to which I've since emailed back to their instructor, a USAF VN veteran with history Ph.D.  The presentation will touch on some of these topics and issues but will include much more than contained in these answers.  Here are the questions and answers..... 1. What do you feel the television media effects were on not only the soldiers, but the Vietnamese people as well? It's arguable that television/media coverage had little direct effect on troops, and less so on Viet Namese people, because they didn't see much of it.  It had a huge cumulative indirect effect on both because "news"(?), shallow and biased as it was, did effect people in U.S., both amongst general public and elected officials and decision makers.  The effect was detrimental.