Total Pageviews

Once sailor, forever sailor

Sunday, February 24, 2013

CẢM ƠN ĐỜI CÓ PHÚT NÀY







CẢM ƠN ĐỜI CÓ PHÚT NÀY
(Theo tâm sự của hai người bạn gặp lại sau 20 năm xa cách.)


Hai mươi  năm gặp lại nhau
Chân chim đuôi mắt, đỉnh đầu tuyết pha
Bắt tay, nâng chén, cười khà
Mờ trong đáy mắt lệ sa cay nồng
Hỏi nhau : "Già lắm phải không
" Hèn chi hai đứa ngại ngùng gọi tên ?!"

Ba mươi năm, thuở hồn nhiên
Hai người bạn tuổi thanh niên yêu đời
Một anh vui tính hay cười
Một anh ít nói, nhìn trời, làm thơ
Quen nhau cũng rất tình cờ
Trong ngày nhập ngũ, trong giờ ghi danh
Ra trường, một đứa Khe Sanh
Một đi Quảng Trị quân hành chia tay
Đôi khi  mới có một ngày
Gặp nhau khói súng còn cay chiến hào
Thế rồi đời với  chiêm bao
Cùng theo vận nước trôi vào đau thương
Ngựa hồng ai gỡ yên cương
Kiếm cung ai bẻ, can trường ai thiêu
Đứt dây, thân phận con diều
Hùm thiêng, cũi hận, nhìn chiều nắng phai
Tháng năm, đau nỗi quan hoài
Một lần chuyển trại giáp hai mặt nhìn
Cùng nhau đôi phút lặng im
Rồi chia mẩu sắn cho đêm bớt dài
Hai mươi năm, áng mây bay
Quê người tao gặp lại mày, mừng ơi !
Vẫn mày, vui tính hay cười
Vẫn tao, ít nói nhìn trời làm thơ
Nhưng thơ tao đấy, bây giờ
  hồn vong quốc đợi chờ giải oan
Là mày, vẫn tiếng cười vang
Là tao, thơ vẫn bạt ngàn gió bay
Cảm ơn đời có phút này....


Ngô Minh Hằng

No comments: