Total Pageviews

Once sailor, forever sailor

Friday, November 9, 2012

Mafia Tàu: “Một Nhà Nước trong Nhà Nước” !


Việc bắt giữ một “trùm Mafia ‘ Tàu tại Tây Ban Nha vào hồi giữa tháng mười đã vén màn về việc phạm pháp hình-sự trong lòng cộng-đồng và phản-ảnh quyền-lực,sự phức-tạp và sự ăn khớp trên thế giới của những nhóm hình-phạm.

Ngay trong những cơn ác-mộng tệ hại nhất,cộng-đồng Trung-Hoa ở Tây Ban Nha hẳn chẳng bao giờ nghĩ đến là chiến-dịch Chequian-Emperador một tin thường ngày lại trở thành tai hại cho hình ảnh của họ. Với một nhóm đã coi việc kín đáo như là yếu tố căn bản trong lối sống -và là một trong những sức mạnh của nó – công luận chỉ có thể nhận được những tin tức tồi tệ :chuyện huyền hoặc về phương pháp cuả nhóm hình phạm sẽ bị coi là có tội gian lận với Ngân Khố Tây Ban Nha một khoản tiền lên tới mức 35 tỉ euros,bão động của băng đảng do Gao Ping chỉ huy,để xách nhiễu tiền bạc,tham nhũng và ‘áp phe’ liên hệ tới mãi dâm và bán ma tuý.
Dẫu rằng không thể ‘vơ đũa cả nắm’ và cũng không thể lẫn lộn, không nên phán đoán bằng những biến cố này toàn thề 170.000 người Trung Hoa sống trên đất nước chúng ta,việc phát-triển thương mãi Trung Hoa tại Tây Ban Nha và trong những vùng khác trên địa cầu hiện ra những yếu-tố đòi ít ra là một sự suy nghĩ.
Cũng như mọi di dân,người Trung Hoa ra đi không một mục tiêu nào khác hơn là mua bán. Nhưng tiến trình di dân này, với sự tiến triển chóng mặt trong những nước như Pháp,Ý hay Tây Ban Nha,đã không kèm theo một sự hội nhập xã hội hoàn toàn:nó thường giới hạn ở tiếp xúc kinh tế và thương mãi. Và chính ở chỗ thiếu hội nhập và ràng buộc vào xã hội tiếp nhận -được diễn ra trong phong cảnh đô thị bởi khái niệm khu phố Tàu (Chinatown) - đã đóng góp vào việc tạo ra những “Nhà Nước trong Nhà Nước”,theo như cách dùng chữ của nhiều ‘ông cò’,trong lòng một thứ lãnh-thổ trị-ngoại của Trung Hoa trong đó luật lệ hay các điều kiện lao-động,ví dụ,theo các kiểu mẫu do cộng đồng ấn-định chứ không phải do Nhà Nước.
Chiến-dịch Chequian-Emperador thực ra đã cho thấy một hệ thống đồ sộ làm sạch tiền và trốn thuế. Hai yếu tố lấy ra từ chiến-dịch cảnh-sát trong những năm vừa qua để chống việc buôn người, khai-thác nhân-công và khai gian thuế. Chuyện thứ nhất, đó là việc phát-triển một hệ-thống hình-phạm nội-bộ đối với Trung-Hoa ở ngay trên lãnh-thổ chúng ta, với những hệ thống kim-tự-tháp và việc lan tràn song song trong nhiều khu-vực. Trong lúc này, khu vực xuất nhập cảng là khu vực duy nhất bị nhắc tới trong chiến-dịch đang diễn ra, nhưng những khu vực truyền-thống khác liên-hệ tới di dân Trung Hoa (cửa hiệu ăn, bán lẻ vải vóc, văn phònh dịch vụ, bất-động-sản, tiệm rượu) cũng có lẽ bị chạm tới.
Một sự dịch chuyển và một tổ chức ngoại hạng
Hệ thống – mà chúng tôi đã khảo sát cùng một cách ở những nước khác -hoạt động ít nhiều như thế này: doanh nhân Trung Hoa “nhập-cảng” một nhân-công bất hợp pháp qua trung-gian của những hệ thống của nó và của những “đầu rắn”, nó khai thác trong nhiều năm trời trong các thương mãi của nó (nhà hàng ăn,xưởng,cửa hàng) cho đến khi nhân công này trả hết nợ.
Sự bấp bênh và điều kiện sống và làm việc ép buộc một đôi khi tàn bạo. Người di dân mới này, sau khi trả xong món nợ vay mượn để có thể đến miền đất hứa, kế đó phải trả để hợp pháp hoá và có được các giấy tờ (điều này cần đến,như một phép lạ, sự can thiệp của những văn phòng Trung Hoa được kiểm soát hay tài-trợ bởi cùng những người xếp).
Cuối cùng, người di dân mượn một món nợ cuối dưới hình thức tín-dụng không chánh-thức để có thể dựng lên công việc của chính mình và như thế đi từ qui chế người bị khai thác sang người khai thác.Một khi có lời trên việc bán mì xoắn (tortilla) hay áo thun (T- shirt) vừa mới được làm ra,người doanh nhân mới này cần phải xoay sở để trả nợ. Lúc đó, nó dùng đến những người di dân mới, bị mắc nợ và bị nó khai thác, trong khuôn khổ việc thương mãi của nó. Nếu như khu vực truyền thống đã đầy ứ những người tàu khác và nếu như nó không biết sợ mà cũng không biết thận-trọng, nó sẽ quay sang khu vực hoàn toàn bất hợp pháp, như là mãi dâm, cờ bạc hay buôn bán ma túy.

Phố Prato ( đỏ) – Vùng Toscane (vàng)
Yếu tố thứ hai làm cho tổ chức này càng phức tạp hơn nữa, chính là việc quốc-tế-hoá một số hệ-thống đã tập trung một cách lạ lùng,xét về nguồn gốc địa lý. Ở Âu châu ví dụ,phần lớn những người di dân Trung Hoa đến từ tỉnh Zhejiang, nơi có địa điểm Qingtian,trọng tâm của di dân Trung Hoa sang Tây Ban Nha và Ý Đại Lợi, nhờ ở tiền hoa hồng,đã phát triển với một tốc độ gia tăng. Những người di dân này,thoạt đầu đến Hoà Lan hay Pháp, sau đó xuống lưu vực Địa Trung Hải,cho thấy một mức độ ngoại hạng về dịch chuyển và tổ chức. Họ đến nơi nào có công ăn việc làm hay có thương mãi ,ở đó họ có thể làm giàu nhanh chóng để có thể triệt thoái lẹ và trở về Tàu, nơi mà họ dễ dàng đưa tiền về nước với một mức thuế không đáng gì!
Vì rằng nó là nước tây-phương cuối cùng tiếp nhận những người di dân Trung Hoa,Tây Ban Nha cần phải quan sát những nước láng giềng để tránh những sai lầm tệ hại, tạo thuận lợi cho việc hội-nhập và tránh tình trạng như ở Prato. Trong thành phố này ở Toscane cách chừng 30 cây số Florence, có căng thẳng thường-trực giữa người Tàu và dân Toscans
Một hình thức phân biệt chủng tộc

Xưởng may người Tàu tại Prato chuyên môn về đồ Luxe

Chiếc nôi truyền-thống của vải vóc rất được chuộng ở Âu Châu,thành phố đã thấy những người Tàu đến vào những năm 1980, ban đầu như những người làm trong những xí nghiệp gia đình người Ý đã xuất cảng vải vóc của họ khắp Âu Châu. Chưa tới một thập niên đã sinh ra thế-hệ doanh-nhân đầu tiên Trung Hoa về vải vóc, ngày nay kiểm soát 60% hoạt động với hơn 4800 xí-nghiệp và một dân số chính-thức khoảng 25.000 người Trung Hoa trong một tổng số 200.000 dân.
Bọn hắc-đạo cũng lan tràn cùng một nhịp độ và cũng vì thế , nơi này trở thành tâm-điểm của những hoạt động bất hảo và của việc rửa tiền của ‘mafia Tàu’ trên khắp Âu Châu .”Trong tất cả những nhóm di dân,chính là hình phạm Tàu nẩy nở nhất trong vùng” theo giải thích của một phó thanh tra lưu tâm về hiện tượng này từ hơn mười năm qua.
Trong thành phố, người này sống không biết đến người kia, trong một thứ phân-biệt chủng-tộc giữa người địa phương và người Tàu.Những người Ý khó chịu về việc làm giàu của người Tàu và cáo buộc họ việc trốn thuế và không mang lại giá trị gia tăng cho vùng: vải the,máy móc,thợ thuyền và nhà phân phối tất cả đều là Tàu. Chỉ có khách hàng sau cùng là người Ý. Đâu là lợi ích rút được cho vùng?Người Tàu trách họ là đã làm chuyện bao đồng.

Roberto Cenni

Coi như điều này chưa đủ, giới quyền lực chính trị chỉ làm cho các việc rắc rối them. Năm 2009,chính Roberto Cenni, một người bình dân chống Trung Hoa được bầu làm thị trưởng. Ngày nay, các cộng đồng xem chừng xa cách hơn bao giờ hết. Đó là một bầu thế giới vi tiểu chẳng có gì lý tưởng đối với một vấn đề mà giải pháp – ở Ý cũng như ở Tây Ban Nha – là qua việc thích ứng tốt về phần người Trung Hoa, bằng việc tiêm trả lại sự giàu có trong đời sống địa phương bằng cách dùng nhân viên trong vùng và về phiá chúng ta bằng một sự bao dung rộng lớn đối với một nhóm mà sự hiện diện đã được thừa nhận đúng mức về tầm quan trọng và về uy tín trong lòng xã hội chúng ta
Bối-cảnh
Gao Ping ‘tiểu hoàng đế’ muốn làm Guggenheim.
Hằng mấy chục người – trong đó có 53 người Tàu và 17 người Tây Ban Nha -,bị ngờ là đã rửa sạch hằng trăm triệu euros, đã bị bắt giữ ngày 17 tháng mười tại Madrid, trong khuôn khổ một chiến-dịch rộng lớn của cảnh-sát. Được đặt tên ‘chiến-dịch hoàng-đế’, chiến-dịch đã động-viên hơn 500 nhân-viên trên khắp nước. Tổ chức bị phá vỡ bị ngờ là đã rửa sạch 1,2 tỉ euros trong vòng ước tính là bốn năm hoạt động. Cuộc điều tra đã đưa ra ánh sáng một hệ thống rộng lớn để rửa tiền đến từ mãi dâm, cướp của,qua các xí nghiệp bình phong, nhất là các “tiệm nhậu có ca-ra-ô-kê” hay các tiệm ăn.
Theo như biện-lý-cuộc, tiền bẩn cũng được đặt trong các thiên-đường thuế-vụ, với sự giúp đỡ của các trung-gian Tây -banh-nha hay Do-Thái, hay được chuyển về Trung-Hoa bằng xe hơi hay bằng tàu hoả.

 Gao Ping
Trong số những người bị bắt giữ có Gao Ping, được coi như một trong những thủ lãnh của hệ-thống. Là chủ nhân vùng khu thương mãi Tàu ởFuenlabrada trong vùng ngoại ô của thủ đô Madrid, coi như một trong những khu lớn nhất Âu Châu. Gao Ping 45 tuổi, đã đến Tây Ban Nha vào năm 1989. Ông này duy trì những bang giao tốt đẹp với các nhân-vật của giới chánh-trị và kinh-tế Tây-ban-nha, và cũng còn là một người sưu tập mỹ thuật đam mê, ghi chú của El Pais theo đó ông ta không phải chỉ có một chủ tâm về việc bán sỉ [..] tham-vọng của ông còn là điều khác: mỹ thuật. Ông đã khai trương một trung tâm mỹ thuật đương thời Iberian một trong những khu vực tư lớn nhất dành cho mỹ thuật ở thủ đô Trung Hoa. Và điều này ông ta có một mẫu mực: ông mong muốn bắt chước Guggenheim,gia đình kỹ nghệ và nhân-ái người Mỹ đã bắt đầu bằng việc nhập cảng các hàng thêu từ nước Thụy Sĩ nơi sinh quán vào giữa thế kỷ XIX rồi làm giàu sau đó với kỹ nghệ khai mỏ và đúc kim loại.
Heriberto Araujo/Juan Pablo Cardenal



Nam Yết chuyển

No comments: