Total Pageviews

Once sailor, forever sailor

Monday, May 8, 2017

CHÁY NHÀ HÀNG XÓM - Ngô Minh Hằng


Công an đánh chết bao người
Đảng không nói được một lời dừng tay !































CHÁY NHÀ HÀNG XÓM


Công an đánh chết bao người
Đảng không nói được một lời dừng tay !

Từ thời lập quốc đến nay
Hôn quân cũng chẳng thế này, phải không ?
Giang sơn, tài sản Lạc Hồng
Xé tan từng mảnh, đảng dâng cống Tàu
Cướp dân ruộng đất, đảng giàu
Mị dân, tham nhũng, cưỡi đầu, đạp lưng
Giết người từ đảng trong bưng
Ðảng ra thành phố không ngưng giết người
Cường hào, địa chủ giết tươi
Văn nhân, trí thức là đời tiêu tan
Ðầu dân bêu ở đường làng
Xâm lăng, đảng tạo miền Nam chiến trường
Ðắp mô, bắn sẻ, đào đường
Ðặt mìn, pháo kích bất lương vô cùng
Mậu Thân bi thảm não nùng
Huế Ðô một hố chôn chung bao người
Xác vỡ đầu, đẵm máu tươi
Xác tan nát mặt, xác rời rụng tay
Giết đêm đảng lại giết ngày
Pháo trường pháo chợ pháo ngay thánh đường
Tấn công chẳng kể nhà thương
Mẹ ôm con gục bên giường, tan thây
Bắt người, đảng nối thành dây
Kẽm gai xuyên thủng bàn tay, giết chùm !
Toàn dân ai oán, hãi hùng
Ðảng làm tổ quốc điệp trùng tóc tang


Bảy lăm, đảng cướp miền Nam
Nhà tù đảng dựng, đảng giam triệu người
Ðảng rằng "cải tạo" mà thôi
Mười ngày, một tháng nhưng rồi nhốt luôn
Mười ngày thành bảy năm hơn
Một tháng mười mấy năm hờn, chưa tha
"Học tập, cải tạo" thôi à
Học tập cải tạo sao ra tù đày ?
Báng súng đảng nện thẳng tay
Ngày làm đêm trói, thế này học ư ?
Giá như ngày ấy, tháng Tư
Ðừng gây oan nghiệt, đừng tù tội nhau
Bắc Trung Nam nối nhịp cầu
Không gây chết thảm sống sầu đau thương
Mà cùng dựng lại quê hương
Ðưa dân nước đến phú cường, ấm no
Nhưng không, tàn ác dựng trò
Ðảng đưa tổ quốc vào lò đảng thiêu
Quê hương đảng cống Bắc triều
Dân lành đảng cướp tan tiêu ruộng vườn
Ai lời thương xót quê hương
Ðảng cho tù đến nát xương, tiêu đời
Từ ngày lập quốc, ai ơi
Là đây, chính cộng, lũ người tàn hung
Ðứng lên mau hỡi Lạc Hồng !
Ðứng lên mà cứu non sông, cứu mình
Nếu ta hèn yếu, làm thinh
Là ta để đảng hành hình chính ta !
Ðứng lên giành lại sơn hà
Nếu không đảng sẽ từng nhà, giết tươi


Công an đánh chết bao người
Sao ta vô cảm nhìn đời thương đau ?
Ta mà liên kết cùng nhau
Cộng quyền sẽ phải cúi đầu ngay thôi
Đừng cho rằng cháy nhà người
Nhà ta không cháy, ta cười hân hoan
Không đâu, cộng rất bạo tàn
Nhà người cháy hết sẽ sang nhà mình

Cháy nhà hàng xóm, làm thinh
Là ta tàn ác với mình đấy thôi
Góp tay chữa cháy cho người
Là ta đã cứu chính đời sống ta !


Ngô Minh Hằng

 

No comments: