Total Pageviews

Once sailor, forever sailor

Wednesday, March 16, 2016

Viên đại bác cuối cùng nơi phà Cát Lái by Nguyễn Chu Trương Dực

Nhấc tay nhìn đồng hồ ánh lân tinh lờ mờ xanh của hai cây kim, chỉ hơn 4 giờ sáng ngày cuối cùng của tháng tư, chung quanh màn đêm vẫn còn bao phủ cảnh vật, xa xa kho đạn thành Tuy Hạ chắc đã cháy rụi, chỉ còn le lói một vài đám cháy nho nhỏ; Trời yên gió lặng, giòng sông phủ làn sương trắng đục mờ mờ, len lỏi kéo về từ ngoài cửa biển Cần Giờ lan dần che kín mặt sông, dát một lớp mồ hôi ẩm ướt trên mặt khối thép lạnh tanh, hắn dùng ngón tay viết nghuệch ngoạc trên mui tầu phía trước mặt con số 30-4, giờ này sắp canh năm. Hắn trầm ngâm suy nghĩ chỉ còn hai ba tiếng bình minh sẽ lên, nhưng liệu bình minh có đủ sáng để đốt lên một ngọn lửa hy vọng, hay những cơn mưa đầu mùa tháng năm sẽ đem đến những giông bão kinh hoàng.



Giới truyền thông báo chí, các nhà am tường thời cuộc lo sợ trong vài ngày kế tiếp Sàigòn có thể sẽ ngập trong biển lửa và trở thành bình địa, người dân Sàigòn sẽ phải tắm máu, với những vũ khí tối tân ngày nay nó có thể còn hơn cả một Stalingrad ở Nga (1) trong thời Đệ Nhị thế chiến, hoặc theo chiều hướng chính trị ôn hòa mềm dẻo hơn như nhiều chính khách sa-lông đang mong đợi, có thể là ngày đầu của một chính trường mới ở miền Nam, đó là sự hình thành của một chính phủ hòa hợp hòa giải dân tộc, như đã được đồn đãi trong nhiều ngày qua, nếu như Quân lực Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) còn đủ sức mạnh và khả năng cầm chân quân Cộng Sản Bắc Việt (CSBV), đã xiết chặt tới mọi cửa ngõ vào thủ đô, vớí những cỗ đại pháo 130 ly, hoả tiễn 120 ly, và cả hàng trăm xe tăng thiết giáp đang chực chờ dứt điểm Sảigòn.


Hai ngày trước dưới sự đòi hỏi của CSBV, áp lực chính trị nặng nề từ mọi phía và tình hình quân sự đã đến hồi nguy kịch, Quốc Hội VNCH đã phải chấp thuận để ông TV Hương, người vừa lên nắm quyền Tổng Thống (TT) chỉ mới một tuần lễ, trao lại vận mạng giang sơn vào tay cựu tướng DVMinh, nhân vật được coi là đứng đầu thành phần thứ ba với chủ trương đi đôi; Và nếu điều đó thành sự thật thì đó lại là một đại họa cho những người Quốc gia chân chính, vì những thủ đoạn lọc lừa nhan hiểm, để loại trừ và thủ tiêu những phần tử quốc gia, những đảng phái đối lập của con cáo gìa cộng sản sẽ theo sau, giống như thời kỳ Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội trong thập niên 1940. Trong khi hơn nửa triệu chiến sĩ VNCH đã và đang đổ xương máu chiến đấu bảo vệ Tự do, Dân chủ cho Tổ quốc, an bình cho quê hương dân tộc thì lại không có được một tiếng nói dự phần trên bàn thương thảo. Hắn ngồi yên lặng trên ghế lái của chiếc Alpha trong nhóm giang đĩnh của Giang đoàn, chia làm hai tốp nối đuôi nhau cột vào hai cái phao tròn nổi to tướng dọc giòng sông khu vực Nhà Bè, suy nghĩ về tương lai của đất nước, nhưng càng cố bao nhiêu thì càng trống rỗng và mù tịt bấy nhiêu, hắn không thể đoán nổi những gì sẽ xẩy tới, cũng không thể quyết định làm gì cho chính mình và đơn vị hơn là chờ đợi tới đâu hay tới đó. 




Hắn là nhânviên cơ hữu của Giang Đoàn 93 Trục lôi (GĐ93TL), Chỉ Huy Trưởng (CHT) là HQ Th/Tá PNA, hậu cứ đơn vị ở tại Căn cứ HQ Cát Lái (CCHQCL), một căn cứ rộng lớn nơi đồn trú của nhiều đơn vị Hải quân, các đơn vị có thể thay đổi hoặc di chuyển tùy theo tình hình, trong thời gian hắn phục vụ tại đây có các đơn vị Người Nhái HQ, Giang đoàn 51 Tuần Thám (GĐ51TT), một chi đoàn của Giang đoàn 28 Xung Phong (GĐ28XP), cùng Giang đoàn 91 Trục Lôi (GĐ91TL), vân vân… Nhiệm vụ chính của GĐ93TL là hộ tống các xà lan chuyên chở đạn dược ra vào thành Tuy Hạ, bảo vệ an toàn thủy lộ kiểm soát và trục vớt thủy lôi trên thủy trình sông Đồng Nai, Nhà Bè và Lòng Tào từ kho đạn thành Tuy Hạ ra tới ngã ba sông Đồng Tranh gần cửa vịnh Gành Rái. Đến trưa qua thì các tin tức tại các mặt trận Hậu Nghĩa, Củ Chi, Trảng Bom đã bị cộng quân chọc thủng làm dân chúng Sàigòn hoảng sợ hoang mang mất tin tưởng; Từ ngay giữa trái tim miền Nam hàng triệu con người đang thức, thức theo cơn lốc thời cuộc trong cơn thấp thỏm phập phồng lo sợ những viên đạn đại pháo, những trái hỏa tiễn bay về từ các vùng phụ cận ngoại thành, không biết sẽ rót lúc nào rơi rớt nơi đâu! Sàigòn không còn là hậu phương yên bình nữa, mà là bãi chiến trường chính nóng bỏng, là phòng tuyến cuối cùng của miền Nam Tự do. Đám lãnh tụ cộng sản ở Hà Nội chắc đang hớn hở nhìn Mỹ hối hả cuốn gói chạy, QĐVNCH sẽ phải tự lực cánh sinh thì sớm muộn gì phần thắng cũng nằm trong tay chúng, nên chúng càng hối thúc binh lính cộng sản xiết chặt gọng kìm công hãm Sàigòn mạnh mẽ hơn, không để cho dân chúng Sàigòn một chút thì giờ nghỉ ngơi, và binh sĩ VNCH không có thời cơ củng cố hay tái phối trí, họ dồn mọi nỗ lực pháo cho nhanh và đánh cho mạnh để “Giải phóng miền Nam”, những “Định từ” mà họ được nhồi sọ giáo huấn, bằng tất cả mọi bưng bít và che đậy sự thật từ khi mới ê a tập nói.


Giòng sông rộng thênh thang gợn những con sóng nhỏ chẩy xuôi ra biển, cảnh vật còn chìm dưới bầu trời lờ mờ mầu xám đục, hòa quyện cùng những cột khói đen bốc lên từ kho đạn thành Tuy Hạ, vừa bị pháo đêm qua vẫn còn âm ỉ cháy che phủ cả một góc trời; Hắn đã thức trắng mấy đêm nay ngồi đếm những ánh hỏa châu le lói sáng gần xa, sau những cánh rừng tràm, bần, đước đen thui thủi và chà là gai mọc dầy đặc ven bờ, chạy dài hun hút uốn lượn theo giòng sông Lòng Tào đổ ra biển, khắp mọi nơi trong vùng đầm lầy, địa danh Rừng Sát, kéo dài về tới Long Thành, Bà Rịa, đong đưa lả lơi trong phút chốc rồi tắt lịm để lại những giải lụa trắng mong manh như những tấm khăn sô, vừa xé vội vàng chít lên đầu người cô phụ, rồi tan biến nhanh như làn sương mỏng, cũng thật nhẹ nhàng nhẹ như sợi khói ở đầu điếu thuốc trên tay! Thức để cảm nhận đêm dài để đếm thời gian nặng nề trôi một cách chậm chạp, chậm hơn cả chiếc xe thổ mộ của ông Tư hàng xóm, lúc nào cũng chất đầy hàng hóa trên mui, và gồng gánh lủng lẳng ở hai bên thành xe, các bà buôn thúng bán bưng, những bạn hàng bán lẻ ngồi nêm bó gối chật cứng trong xe, uể oải kéo bởi con ngựa gìa gầy ốm, ngang qua nhà mỗi buổi sớm mai. Hắn thức đếm trăng sao trong khôn cùng hoang vắng của tâm hồn, nhưng cùng lúc nặng chĩu u sầu và lo lắng cho vận mạng đất nước, thức để nhìn từng đoàn trực thăng vận tải hạng nặng của Thủy quân Lục Chiến Mỹ, những chiếc Chinook CH-46, Sea Knight CH-53, Huey UH-1 với nhiều trực thăng võ trang Cobra, Apache hộ tống, từ biển Đông ồ ạt bay vào đang vần vũ trên bầu trời Sàigòn, một cầu không vận lớn chưa từng thấy để di tản người Mỹ, và những nhân viên Việt Nam có liên hệ trực tiếp làm viẹc với họ, luôn cả những nhân vật cao cấp trong chính quyền VNCH, mà họ coi là thành phần sẽ bị nguy hiểm, để nhìn lần cuối hình ảnh những chiếc trực thăng quen thuộc, đã từng làm mưa gió trên chiến trường VN trong nhiều năm qua, để nhìn những cánh đại bàng Không quân VN một thời ngang dọc trên khắp vòm trời quê hương, hối hả như bầy ong vỡ tổ vội vã bay ra biển Đông, hay về hướng trời tây xa xôi mịt mùng;


Để được chứng kiến tận mắt cả đoàn kình ngư Hạm Đội Hải Quân VNCH mới hôm qua còn vẫy vùng ngang dọc trên sóng nước biển Đông, đang âm thầm không đèn đóm lặng lẽ ra đi trong đêm tối, đủ mọi loại chiến hạm to lẫn nhỏ, viễn dương, tuần dương, Dương vận Hạm (DVH), Hải vận Hạm (HVH) cùng với cận duyên, chiến hạm nào cũng nêm chật cứng người và người, rất đông chẳng khác gì những chuyến tầu di tản từ miền Trung vào vài tuần trước đây, từ trước ra sau từ boong trên xuống boong dưới, mà nuốt uất nghẹn dâng trào lên tận cổ; Không gian như nhạt nhòa trước mắt hắn phải cố gắng lắm mới ngăn được đôi giòng lệ cứ chực chờ tuôn rơi. Đành rằng ở vị trí tép riu như hắn không thể biết được những mưu toan sách lược, những tính toán xa xôi có tầm vóc lớn cho cả tương lai của miền Nam của những người nắm vận mạng quốc gia, hay các nhà chỉ huy cao cấp quân sự! Nhưng khi nhìn thấy hai đại đơn vị với những phương tiện chiến đấu sẵn có trong tay, đang vội vã di tản thân nhân của họ và những người may mắn có mặt, bỏ mặc các đơn vị bạn các chiến đĩnh thuộc các giang đoàn trong sông rạch đang chiến đấu lẻ loi trong tuyệt vọng, thì không thể nói đây là một cuộc phối trí chiến lược, hắn đã cảm thấy như chính mình đang bị bỏ rơi, cùng lúc xen vào một mặc cảm tội lỗi hổ thẹn với các binh chủng bạn, dù chính hắn luôn hãnh diện khoác trên mình bộ quân phục HQ, dù hơn phân nửa nhân viên đơn vị hắn có thân nhân ở ngay tại Sàigòn, vẫn quyết định cầm súng chiến đấu chứ không tan hàng mang gia đình bỏ chạy. Chắc chắn rất nhiều vị chỉ huy đã nhìn thấy những sai lầm trầm trọng trong các cuộc triệt thoái lui binh, ngay từ lúc khởi đầu rút khỏi Cao nguyên, đành rằng sự di chuyển Hạm đội HQ ra khỏi Sàigòn là điều cần thiết, vì nếu không những chiến hạm chỉ là những con cá nằm trên thớt, thế nhưng một cuộc di chuyển chiến lược chiến thuật, khác hẳn một cuộc triệt thoái tan hàng, không một binh lược nào dạy các vị chỉ huy quân sự di tản thân nhân gia đình của mình đến nơi an toàn, trong khi những đơn vị khác đang chiến đấu; Nhiều vị Hạm trưởng trong cuộc di tản miền Trung đã từng than thở, tầu chở đầy dân sự không còn khả năng yểm trợ hay tác chiến, nhưng điều đó vẫn tiếp tục xẩy ra, dù rằng lệnh di tản cho phép đem thân nhân là do BTL/HQ ở Sàigòn, nơi mà hàng triệu con mắt đang dòm ngó chú ý mọi động thái của HQ từng giây từng phút, càng làm tăng thêm sự rối loạn bất an tại hậu phương và hủy diệt tiềm năng chiến đấu của binh sĩ, mọi người đều hiểu đây là một hành động phản tuyên truyền phản chiến tranh tâm lý, ngoại trừ các vị chỉ huy cao cấp đã nhìn thấy bí mật của sự thật đằng sau hậu trường, và chính thâm tâm họ đã bỏ cuộc không còn muốn tiếp tục chiến đấu, ai cũng hiểu đối phương sẽ không bao giờ bỏ lỡ mọi cơ hội mọi yếu tố tâm lý, và toàn dân đều đã thấy những gì xẩy ra từ hai tháng nay.


Thức để nghe những tiếng đạn bay pháo nổ ở các đơn vị bộ binh bạn đang chịu trận trước áp lực quân thù mạnh và đông gấp bội, thức để xuy tư và chiêm nghiệm về gía trị thực tiễn của những từ ngữ trong quân lệnh mà mọi người lính đều thuộc làm lòng, và phải luôn tuân thủ “Bỏ hàng ngũ trước địch quân là đào ngũ, là phản bội quê hương và chiến hữu”, nhưng đứng trước một tình trạng hỗn quân hỗn quan như lúc này, các quan lớn có thẩm quyền tại Bộ Tổng Tham Mưu (BTTM) nghe nói cũng đã di tản hết từ trưa qua, cấp trên bỏ đi cấp dưới cũng chuồn theo, mỗi người tùy theo lương tâm trách nhiệm và danh dự của mình mà hành xử, người ở lại không đủ thẩm quyền điều động; Thức nghe gió sông lồng lộng thổi phần phật cái bạt che mưa nắng trên đầu, nhưng không che nổi cái nóng bừng bừng, từ trong lòng đang đốt cháy tâm can, không xua đuổi nổi những tấm màn đen che đậy sự lọc lừa, và dối trá đang xảy ra xung quanh, dù đôi vai đã ngấm lạnh sương đêm, thỉnh thoảng những đợt súng vang vọng lại nghe thật gần, thật lẻ loi đơn độc, xen cùng tiếng kêu óc ách của con nước chảy xiết, len lỏi giữa các thân tầu hòa điệu cùng tiếng réo hò của dịch vị trong bao tử hắn, vòng vo luồn lỏi trong những khúc ruột trống rỗng vì thiếu những bữa ăn no, thức nhìn thủy thủ đoàn trên tầu vẫn xát cánh bên nhau vui cùng chia đọa đày cùng chịu, dù trong tâm hồn mỗi người là một ốc đảo hoang vu, là một hố đen thăm thẳm đang cuồn cuộn xoáy bởi cơn bão tố thời cuộc, cuốn hút theo định mệnh của từng người, không ai có thể giúp hay chia xẻ được cho ai.


Đêm cũng có trăng nhưng tiếc thay thời gian bây giờ không còn là thời của Hán Đế, không có tiếng sáo Trương Lương não nùng trên giòng Ô giang thưở trước, khơi dậy niềm nhung nhớ quê hương, cuồn cuộn dạt dào trong lòng người lính viễn chinh, đã làm tan rã hàng vạn quân Hạng Vũ mà không phải đổ máu, thay vào đó là bàn cờ Sàigòn, canh bạc chót đang được tập đoàn lãnh đạo ở Bắc bộ phủ Hà Nội, với sự yểm trợ của quan thầy cộng sản quốc tế cổ xúy sắp xếp và dàn dựng. Để tạo sức mạnh cho con tẩy cuối cùng trong canh phé, mà họ đặt bằng xương máu của hàng triệu sinh linh miền Nam, là những trái hỏa tiễn 122 ly, những trái đạn đại pháo tầm xa 130 ly, họ đã ‘Ta-pi’vào trái tim miền Nam trong hai ngày qua, khiến bao máu xương dân lành đã đổ, như để dằn mặt ông DVM, người vừa lên nắm vận mệnh đất nước chưa đầy hai ngày trước, và nhiều sư đoàn chính quy cộng sản Bắc Việt, cùng hàng trăm xe tăng thiết giáp do Liên Sô và Trung cộng chế tạo, như cái thòng lọng đang xiết chặt lần hồi yết hầu người dân miền Nam. Trong khi đó bên trong hàng rào phòng thủ chiến tuyến tự do lúc này, cái bào thai chính phủ ba thành phần chưa thành hình, và các hàng Tướng Sĩ chủ chốt trong chính quyền và Bộ Tổng Tham Mưu (BTTM) đã bỏ đi gần hết, chỉ còn lại trên chiến tuyến ngoại vi bảo vệ Sàigòn, các Tiểu đoàn Biệt Động Quân (BĐQ), Nhẩy Dù (ND) và Thủy quân Lục chiến (TQLC) lẻ loi biệt lập, các đơn vị Địa phương quân, Lực Lượng Đặc Nhiệm 99 HQ vừa mới được thành lập và một số Giang đoàn lẻ tẻ, dù thiếu nhân lực thiếu đạn dược, không còn sự yểm trợ hay tiếp cứu nào của các đơn vị bạn vẫn tiếp tục giữ vững phòng tuyến cùng với những người chỉ huy trực tiếp của họ, trong thế cô đơn cùng tận họ là những cỗ Xe Pháo, họ là những con Mã con Tốt, nhưng họ vẫn sát cánh can trường làm tròn nghĩa vụ, từ Biên Hoà qua Hóc Môn từ Đồng Nai xuống Vàm Cỏ, giữ an toàn trục lộ giao thông huyết mạch từ thủ đô tới tận đồng bằng sông Cửu, hiên ngang đối đầu với địch trong các sông rạch. Tiếc thay đây chẳng phải Bạch Đằng giang mà là sông Sàigòn với những giòng người như thác lũ đang đổ về từ muôn hướng, tìm mọi phương tiện thoát thân, họ kéo nhau như chảy hội về bến Bạch Đằng chen lấn xuống mọi tầu thuyền, đặc cả các bến tầu suốt từ Sàigòn chạy sang tận khu vực Nhà Bè, đủ mọi thành phần cả dân lẫn quân. Hắn đã nghe tiếng súng nổ rền trong đêm vọng về từ tám phương bốn hướng, lúc liên tục lúc thưa thớt có xa có gần, chốc chốc xen vào vài tiếng nổ chát chúa lạc loài của những người thủy thủ gác tầu, nhắm vào những vật khả nghi hay những cụm lục bình lềnh bềnh trôi đến gần, thêm vào những tiếng nổ tức tưởi, nghẹn ngào của những trái lựu đạn hơi MK3, thả xuống dưới lòng sông để chống đặc công nhái địch, từ những chiếc tầu tuần giang, những chiến đĩnh Hải quân, truyền chấn động vỗ ình ình vào đáy và mạn tầu, tựa như hàng ngàn hàng vạn mũi kim nhọn đâm vào tim hắn, họ vẫn điềm nhiên thi hành nghĩa vụ. Thân tầu ngả nghiêng theo giòng nước, lắc lư cuộc đời những người linh chiến và người dân miền Nam nổi trôi theo vận mệnh giang sơn.




Vài thân nhân và trẻ em không quen sóng nước cảm thấy khó chịu, thỉnh thoảng có tiếng bà lão cất giọng khàn khàn “Bây ơi, có đứa nào có chai dầu gió cho tau xin chút, tau thấy chóng mặt góa ói hết trơn hết trọi mà vẫn cứ ói goài!”, rồi lại tiếng trẻ thơ giật mình thức giấc khóc ré trong đêm, kéo theo những chuỗi hò điệu ru của người mẹ vang lên từ những chiếc tầu đổ bộ: “Nhà Bè nước chảy chia đôi, ai dìa Gia Định Đồng Nai thì dìa…!”, người kia “Dí dầu cầu dán đóng đinh, cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi! ..”, cũng có lúc điệu hò cay đắng nghiệt ngã hơn “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời gì ghẻ có thương con chồng, H…òòò… ơơơ…i!” tiếng hò kéo dài thườn thượt nghe ray rứt não nề, một ông lão nghe chừng không vừa ý ông cất cao giọng đổi thể điệu: “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời cộng sản có thương dân lành”, rồi ông hạ thấp giọng nhỏ nhẹ “Tổ cha bây! Sao cứ gây tang tóc goài dậy hổng biết”! Trong đêm khuya tiếng hò qua lại thánh thót ai oán theo gió bay xa, lôi theo những ray rứt hoang mang trong lòng hắn bay bổng đến tận cùng chín tầng mây xanh, trước mặt hắn bây giờ chỉ còn “Nhà Bè nước chẩy chia hai, người người ra biển Đồng Nai ai dìa!” Hắn thầm mong có phép lạ nhiệm mầu khiến cho những người anh em bộ đội miền Bắc, hãy buông súng quay về với gia đình;


Như các anh đã thấy người Mỹ đã rút khỏi Việt Nam, họ đã trở về quê hương họ, bây giờ đến lượt các anh đấy bố mẹ vợ con các anh chắc chắn cũng đang trông ngóng các anh trở về, để cho thanh bình trở lại trên quê hương hai miền, để cho những nguời dân lành này được nằm yên trong chăn êm nệm ấm, hay ít ra cũng trên cái giường tre ọp ẹp ấm cúng bên bếp lửa hồng, cái nôi hạnh phúc trong túp lều tranh hiền hòa, chứ đâu trên những chiếc tầu thép lạnh lùng vô cảm như thế này, nhưng hắn biết các anh đâu có sự chọn lựa vì bọn lãnh chúa phương Bắc đâu cho các anh quyền lựa chọn, may ra là lựa chọn cái xích buộc vào cổ chân phải hay chân trái của mình mà thôi!



Ngồi một mình buồn bã chẳng có gì để làm, mà thể xác thì mệt mỏi đến rã rời, mà cái đầu thì không rảnh tí nào nó suy nghĩ lung tung từng giây từng phút không lúc nào ngừng, mới hai ngày nay thôi chẳng ai hiểu bên trong hậu trường chính trị diễn tiến ra sao, mà tình hình bên ngoài mỗi lúc mỗi biến chuyển tồi tệ hơn, chỉ không đầy 12 tiếng đồng hồ sau khi ông DVM lên nắm quyền, sáng hôm qua Ngoại trưởng VV Mẫu đã lên đài phát thanh tuyên bố, yêu cầu người Mỹ rút khỏi VN trong vòng 24 tiếng đồng hồ, làm hắn giật mình, chưa bao giờ hắn thấy lo sợ hơn lúc này, theo hắn người Mỹ tuy không còn trợ giúp hay muốn dính líu gì vào VN, nhưng sự hiện diện của họ có thể khiến bọn lãnh đạo Hà Nội e ngại, mà không dám biến.

Sàigòn thành biển lửa, nhưng nếu người Mỹ rút thì những nước khác trong khối tự do, và công dân họ cũng sẽ rời khỏi VN, tình hình này Sàigòn có thể mất nay mai, không biết rồi sẽ phải chạy đi đâu! Vì đâu mà miền Nam VN lại ra nông nỗi này, rồi hắn ngẫm nghĩ trong vùng Á Châu này có ba quốc gia đồng cảnh ngộ, mà sao Nam-Hàn và Đài-Loan thì càng ngày càng hùng mạnh và tiến bộ, còn VNCH thì lại thụt lùi. Mà thật ra theo hắn tai họa chỉ giáng xuống đầu dân miền Nam, bắt đầu từ giây phút NV Thiệu ra lệnh rút bỏ Cao nguyên, vùng I rồi đến vùng II nhanh chóng mất theo sau, cả hai quân đoàn kể như tan rã, một số đơn vị may mắn xuôi Nam cũng thất tán bốn phương, nhưng tinh thần binh sĩ của các đại đơn vị, còn lại ở vùng III vẫn chưa đến nỗi sa sút, hàng ngũ trí thức dân sự, và đặc biệt thành phần Tham Mưu chỉ huy quân đội, chắc không mấy người nghĩ Sàigòn sẽ thất thủ, hoặc miền Nam sẽ sụp đổ, người ta vẫn còn nuôi hy vọng, dù một hy vọng rất mong manh, và sẽ phải trả bằng một gía rất đắt, không ai muốn tin lời bình luận của đài BBC chiều ngày 28/4 khi ông DVM lên nắm quyền “Hôm nay tại Sàigòn ông DVM được đề cử lên giữ chức quyền Tổng Thống thay thế ông TVH để chuẩn bị cho một cuộc đầu hàng…”, vì ai cũng biết lập trường thiên vị, bất lợi cho VNCH của đài BBC từ trước tới nay, nhưng khi thẳng thừng yêu cầu Mỹ rút khỏi VN, và người Mỹ làm ngay lời yêu cầu không do dự, bằng một cuộc không vận di tản người ba tiếng đồng hồ sau đó, thì chẳng khác nào cái nhùi lửa châm vào vạc dầu đang nóng, chén thuốc độc cực kỳ nguy hiểm, mà họ có thể bị ép buộc uống nay mai, khiến cho Sàigòn bùng cháy, những người có máu mặt địa vị, những nhân viên cao cấp trong chính quyền, doanh thương giầu có, nhất là những người đã một lần trốn chạy cộng sản từ Bắc vào Nam năm xưa; Người ta ồ ạt theo chân nhau săn đuổi các địa điểm bốc người của trực thăng Mỹ, Sàigòn bất chấp giới nghiêm, Sàigòn trở nên hỗn loạn từ giây phút này, tinh thần dân cũng như quân lung lạc, hoang mang đến tận cùng. Xế trưa hôm qua khi hắn đang ngồi trong phòng hành quân, theo dõi tin tức về tình hình quân sự, thì Nghĩa người bạn cùng khóa bên căn cứ gọi bảo hắn qua ngay có tin quan trọng, hắn vội chạy sang thấy ba chàng Sĩ quan trẻ đang xúm quanh cái Radio nghe đài phát thanh quân đội Mỹ, thấy hắn bước vào Nghĩa bảo, mày nghe này sao đài Mỹ nó chơi bản nhạc Giáng Sinh suốt từ trưa tới giờ, hắn xà vào ngồi ở mép giường lắng nghe.


I’m dreaming of a white Christmas
Just like the ones I used to know
Where the treetops glisten,
and children listen
To hear sleigh bells in the snow
……. (Tạm dịch)
Tôi mơ một Giáng Sinh tuyết trắng
Như bao mùa tôi đã trải qua
Trên đỉnh cây muôn sao lấp lánh
Dưới trẻ em chăm chú lắng nghe
Tiếng chuông kêu vang trong tuyết lạnh


Đó là bản “I’m dreaming of A White Christmas” (Tôi mơ một Giáng Sinh tuyết trắng) nổi tiếng thời đệ nhị thế chiến hắn được nghe một lần vào mùa Giáng Sinh trong một quán Bar nhỏ ở thành phố nhỏ Newport thuộc tiểu bang Rhode Island khi thụ huấn hải nghiệp ở trường OCS (Officer Candidate School), tuy cũng ngạc nhiên khi nhạc Giáng sinh được phát thanh vào cuối tháng tư nhưng giờ phút này tình hình đang rối rắm như tơ vò hắn chẳng chút thắc mắc hay để ý cũng chẳng muốn bàn bạc, hắn đứng lên nói “Có ăn nhằm gì đến bọn mình đâu! Tụi mày gưởn sao mà ngồi nghe vậy”, Nghĩa đứng dậy theo vỗ vai hắn bảo: “CHT mày có nói gì không, CHTcăn cứ vừa họp cho tụi tao hay, cho phép nhân viên được tự do về nhà lo cho gia đình, tao cũng chưa biết phải làm gì và đi đâu”, hắn trả lời “CHT tao đi họp chưa về tụi tao chưa có tin tức gì cả” vừa vội bước ra khỏi cửa quên cả chào từ giã bạn, thẫn thờ trở về lại đơn vị vừa đi hắn vừa nghĩ đây là một hình thức tan hàng trong im lặng, người ta cũng đồn là Hạm đội sẽ di tản chiến thuật nhưng chưa biết lúc nào. Ngang qua khu doanh trại các đơn vị khác hắn thấy nhiều người tay xách nách mang chuẩn bị đi các đơn vị đồn trú rục rịch di chuyển đơn vị mình, khi ra tới cầu tầu nhiều tầu thuyền của các đơn vị di tản từ miền trung về tạm trú cũng đang tách bến, họ đi đâu hắn cũng không biết, và cũng chẳng buồn hỏi hay bận tâm tìm hiểu, ở thời điểm này mạnh đơn vị nào đơn vị nấy lo, chẳng còn ai có tâm trí lo cho người khác nữa, vả lại đơn vị hắn còn vắng mặt CHT, ông rời đơn vị về họp ở Bộ chỉ Huy Liên đoàn Đặc nhiệm (BCH/LĐĐN) tại Nhà Bè từ hai ngày nay, có lần ông gọi về cho biết có thể Giang đoàn sẽ phải di chuyển về tập trung tại căn cứ Đồng Tâm Mỹ Tho gì đó, ông dặn mỗi giang đĩnh phải lo chuẩn bị hai phi nước uống lương khô đầy đủ cho 1 tuần sẵn sàng di chuyển, nhưng chưa có công điện chính thức tất cả vẫn chỉ là tin truyền miệng. Khoảng ba giờ chiều toàn căn cứ gần như trống vắng, hầu hết các đơn vị bạn trong căn cứ đã di tản, chỉ còn đơn vị hắn và một số nhỏ giang đĩnh của giang đoàn bạn ở lại tuần tiễu giữ an ninh, một số nhỏ thuộc diện con ‘bà phước’ không có họ hàng thân quyến ở gần, hoặc quê quán ở tận miền Trung xa xôi nay đã mất, không biết đi đâu đành ở lại nằm chờ, mua thời gian để chờ xem tình hình biến chuyển ra sao rồi định liệu, họ túm tụm mỗi chỗ vài người, chia nhau điếu thuốc lá phì phèo đốt cuộc đời cho đỡ buồn chán, nghe ngóng tin tức qua những chiếc Radio làn sóng ngắn, đài Sàigòn, BBC, bàn ra tán vào những mảnh tin vụn vặt, tin nhặt ở chỗ này nghe lóm ở chỗ khác, đài Sàigòn thì chán lắm hình như chỉ có trái tim còn đập nhưng bộ não thì đã bị hôn mê, không có một chương trình nào ngoài nhạc êm dịu, cũng không còn những bản nhạc hùng tráng như những lần biến động trước đây, chốc chốc loan vài mẩu tin chiến sự ngắn ngủi mà ai cũng hiểu đó chi là lời trấn an dân chúng. Thấy cục diện thay đổi qúa mau ,và nhất là căn cứ nằm cản trên con đường huyết mạch yết hầu dẫn về Sàigòn từ đặc khu Rừng Sát, căn cứ địa của Trung đoàn 10 đặc công Việt cộng hoạt động, theo tin tức trong mấy tuần qua thì CSBV đã đưa vào cả một quân đoàn cho mặt trận miền Đông bắc và đông này, quốc lộ 15 đã bị cắt đứt sông Đồng Nai sẽ bị áp lực nặng nề, chúng có thể tấn công thành Tuy Hạ và CCHQ Cát Lái nay mai. Các Sĩ quan bàn với Chỉ huy phó (CHP) Đại Úy Ph xuất thân khóa 25 Võ bị Đà Lạt, nên di chuyển tất cả giang đĩnh tại bến ra khúc sông Nhà Bè cho an toàn, vì CCHQ Cát Lái qúa lớn, một mình đơn vị không thể phòng thủ được nếu bị địch tấn công, nhưng anh nhất định án binh bất động nằm tại chỗ chờ CHT, phải công nhận anh có tinh thần chiến đấu cao, nhưng cá tính độc đoán chủ quan và thiếu cởi mở, nên không mấy được lòng các sĩ quan đơn vị. Khoảng 5 giờ chiều Việt cộng bắt đầu pháo kích kho đạn thành Tuy Hạ và CCHQ Cát Lái, vài qủa rớt vào vòng đai phòng thủ, một trái rớt xuống sông gần cầu tầu, Tr/s vô tuyến Đ đang đứng nói chuyện với người bạn là Th/trưởng 1 giang đĩnh thuộc GĐ91TL, hai người vội vàng nhẩy xuống giang đĩnh tách bến, nhiều th/trưởng và thủy thủ khác cũng hối hả cho chiến đĩnh rời bến để tránh pháo, các toán giang đĩnh tuần tiễu gần khu vực cù lao, báo cáo về thấy có nhiều đám bụi tung bay mù mịt phía xa bên kia bờ sông.


Sau khi địch ngưng pháo CHP họp các SQ lại cho lệnh tạm thời di chuyển đơn vị, vì lo sợ có thể là xe tăng địch kéo về dứt điểm CC Cát Lái đêm nay, thân nhân ai muốn theo tầu thì chuẩn bị ai muốn ở lại hay về Sàigòn thì tùy, nhưng nhớ liên lạc đơn vị thường xuyên nếu không thấy ở Cát Lái thì sang Nhà Bè, khoảng phân nửa nhân viên theo tầu, một số ở lại số nhỏ muốn về Sàigòn, Tr/Úy Toàn và Th.Úy ĐHM Sĩ Quan Tiếp liệu không theo tầu. Hắn lên phòng hành quân gọi cho các giang đĩnh ở gần quay về bến để di tản đơn vị, còn những tầu đang hoạt động xa thì hẹn gặp ở ngoài sông Nhà Bè. Khoảng nửa giờ các chiến đĩnh quay về bến, vớt được vài quân nhân Địa Phương Quân lội sông về bên Cát Lái, họ nói đơn vị đã bị VC tràn ngập, họ phải rút lui và bị địch truy kích sau lưng; Hắn đề nghị CHP mở kho phát lương khô cho các tầu luôn thể, nhưng CHP nói chưa cần thiết chờ mai sẽ tính; Tổng cộng có 8 chiến đĩnh tại bến, còn vài chiếc do hai Th.Úy TTD và Th.Úy HQC (k24) đang công tác, quân nhân cơ hữu các chiến đĩnh và thân nhân đều di chuyển theo tầu, thân nhân được dồn vào mấy chiếc Tango loại tầu đổ bộ nhỏ (LCM).


Hơn 6 giờ chiều đoàn Giang đĩnh từng chiếc nối đuôi nhau tách bến, di chuyển theo đội hình hàng một. Sĩ quan hiện diện trong đoàn còn lại có ba người kể cả CHP; Tr.Úy Hùng trên chiếc Alpha dẫn đầu, hắn trên chiếc Alpha cuối cùng, đoàn giang đĩnh rẽ sóng lướt đi xuôi theo giòng sông, hắn đứng trên nóc chiến đĩnh với khẩu M-79 trên tay, dõi mắt nhìn chung quanh, mặt sông phản chiếu ánh nắng chiều óng ánh bàng bạc, trông như đoàn tầu đang lướt trên giòng nước thủy ngân, 8 khối xanh đen di chuyển giữa lòng sông mênh mông, hắn cảm thấy nôn nao xao xuyến lẫn thất vọng, thầm nghĩ các đơn vị di tản từ miền Trung vào còn chưa có chỗ tá túc yên thân, thì bây giờ lại đến lượt Sàigòn, Hạm đội HQ tại Sàigòn đang sẵn sàng đợi lệnh di tản, trong lòng hắn có một cái gì đó bùi ngùi u uất, một cái gì đó không diễn tả thành lời, tuy giang đoàn hắn chưa biết sẽ phải đi đâu, tình hình này qủa không ổn. Hắn chăm chú quan sát hàng cây dừa nước, phơi gốc mọc san sát ven bờ, tàu lá um tùm tua tủa vươn cao cả hơn chục mét, đằng sau từ mé sông vào độ vài chục thước, là khoảng rừng tràm bao la, có nhiều khu màu xám đen trơ trụi với những cành cây khô gầy guộc, chết bởi thuốc khai quang từ vài năm trước, xen trộn cùng những khu có mầu lá mới xanh tươi, vừa hồi sinh trong vài năm gần đây, uốn khúc bên những bờ kinh lạch chằng chịt len lỏi bên trong, đây là nơi xuất phát các tổ đặc công VC, quấy phá tầu bè ra vào trên giòng sông Lòng Tào và Soài Rạp, cũng là huyết lộ di chuyển quân của chúng giữa chiến khu D, và miền Tây. Tình hình chiến sự quanh vùng Cát Lái, ngoài loạt pháo hắn đoán là thăm dò và điều chỉnh rót vào vừa rồi, vẫn còn yên tịnh chưa thấy động tĩnh gì, nhưng là thứ yên tịnh lạnh lùng ma quái, hắn linh cảm địch đã hiện diện rất gần, và dường như tử thần đang lảng vảng chung quanh, không chừng Diêm Vương đang dò tìm tửng tên người xấu số! Sau 30 phút tất cả các giang đĩnh đã đến điểm tụ hội bên hai phao tròn nổi to tướng, dọc giòng sông mé thượng giòng kho xăng để tạm nghỉ, trong khi mọi người chuẩn bị bữa cơm chiều, vừa lúc cơn mưa áng mây đổ ập xuống ào ạt, những trận mưa giao mùa đầu tiên cuối tháng tư, luôn đến bất chợt, nặng hạt và nhanh, trước khi chuyển sang mùa mưa chỉ một hai ngày nữa, hắn thầm cầu mong mưa cho thật lớn, đổ xuống thật nhiều để dập tắt những đám lửa chiến tranh, lửa hận thù, bữa cơm đầu tiên biết đâu chừng là bữa cơm cuối, thân nhân chia xẻ với nhân viên chiến đĩnh, hắn bỗng thấy lòng nặng chĩu u buồn, buồn cho số phận quê hương, tương lai đen tối qúa, đen như bầu trời của mùa mưa lũ sẽ về bắt đầu nay mai, nhưng liệu cuối mùa mưa năm nay, Noel Sàigòn nhạc Giáng Sinh có còn rộn rã?


Khoảng hơn 8 giờ tối bỗng tiếng pháo kích nổ vang rền, dồn dập ở phía thành Tuy Hạ, đúng như nhiều người tiên đoán, loạt pháo hồi chiều chỉ là loạt pháo điều chỉnh, lần này chỉ trong phút chốc, kho đạn trúng pháo bốc cháy rực sáng cả một vùng trời, đạn nổ ầm ầm bay tứ tung như pháo bông ngày đại lễ, mọi người lo âu trố mắt nhìn về hướng hậu cứ, Hùng từ chiếc Alpha kế bên nhảy sang bàn với hắn có nên mang tầu về gần để tiếp ứng đơn vị hay không, hắn trả lời phải chờ cho địch dứt pháo trước đã, vào bây giờ lạng quạng lãnh pháo là tiêu tùng, nói rồi hắn chui vào trong, vặn nút điều chỉnh tăng cường độ ống nghe liên hợp, của hai cái máy truyền tin PRC-25 và VRC-46, tiếng hỏa tiễn đại bác nổ ình ình, thỉnh thoảng một hai trái rớt gần nghe inh tai nhức óc, muốn vỡ tung cả hai cái loa khuyếch đại, những tiếng hò hét gọi nhau văng vẳng xen giữa âm thanh tiếng kêu rè rè bởi nhiễu xạ và tiếng đạn bom, Hùng và hắn hồi hộp lo cho số phận của anh em còn ở lại, trống ngực hắn đập thình thình, mỗi tiếng đạn nổ là một nỗi lo âu, là một chấn động tưởng chừng như vô tận, mọi người lâm râm khấn nguyện, cầu an lành cho những anh em ở lại, hình như CC Cát Lái chỉ bị pháo cầm chừng, thành Tuy Hạ mới là mục tiêu chính chúng thanh toán, cũng có thể bọn chỉ điểm nằm vùng đã báo cáo các đơn vị ở Cát Lái đã di tản hết.



CHẠY BÀ CON ƠI ! DZIỆT CỘNG TỚI BÊN ĐÍT RỒI !


Chừng hơn tiếng sau tiếng pháo địch ngưng, nhưng tiếng nổ ở kho đạn thành Tuy Hạ vẫn ầm ầm tiếp tục! Mặt trăng đã lên cao tỏa ánh sáng yếu ớt qua màn mây âm u dầy đặc, bàng bạc phết trên đầu những lợn sóng nhấp nhô, xa xa phía giòng Đồng Nai lấp lánh ánh lửa vàng cam nhạt nhòa đôi lúc phực sáng theo tiếng đạn nổ, hơi lạnh từ lòng sông tỏa lên tạo thành một màn sương mỏng lờ mờ, giữa cái nhá nhem tranh tối tranh sáng ấy, thấp thoáng bóng dáng một chiến hạm sừng sững từ trong Sàigòn đang tiến ra, con tầu từ từ tiến tới rồi nhẹ nhàng lướt ngang, dưới ánh lửa bập bùng cháy của kho đạn thành Tuy Hạ, đủ làm cho con tầu mầu xám nhạt nổi bật trong màn đêm, vươn lên cao trên thượng từng kiến trúc, là cột kỳ đài ngạo nghễ, và một trụ đài Radar đồ sộ của chiếc Tuần Dương Hạm (TDH), trên boong ẩn hiện bóng người chen chúc mờ mờ ảo ảo, chập sau thêm một chiếc, rồi một chiếc, hắn nghĩ bụng thì ra bây giờ là thời điểm các chiến hạm HQ rút lui khỏi Sàigòn, thế là hết cả Hạm đội lẫn BTL đã bỏ cuộc chơi, nhưng còn đơn vị hắn thì sao, hoàn toàn không nghe ai đả động, từ BTL/LL xuống đến BCH chấm trực tiếp! Hắn cảm thấy uất ức và thất vọng tột cùng, nghẹn ngào dâng lên chặn ngang cổ, hắn phải cố gắng lắm mới ngăn được hai giòng lệ cứ chực chờ tuôn rơi! Hắn lững thững đi tới quay lui trên con tầu bé nhỏ, nhìn những người lính đơn vị, hắn tự hỏi ngày mai số phận họ sẽ ra sao, hắn phải làm gì bây giờ, không lẽ cứ nằm đây chờ, mà chờ ai? CHT ư, ông đã vắng mặt từ hai ngày qua, chỉ duy nhất một lần hồi chiều sau khi căn cứ bị pháo, lúc đoàn giang đĩnh trên đường ra sông Nhà Bè, ông có lên máy hỏi thăm qua loa vài câu rồi ông tắt, không một lời nhắn nhủ là giang đoàn sẽ phải làm gì hay chừng nào ông trở về đơn vị!


Nghe cách nói chuyện của ông, hắn cảm thấy thật buồn và chán nản! Gần nửa nhân viên giang đoàn có gia đình thân nhân ở ngay vùng Sàigòn, mà họ không bỏ về lo cho gia đình, hay rã ngũ theo đoàn người di tản, họ vẫn ở lại sống chết cùng giang đoàn, CHT dư biết điều này! Dẫu sao hắn cũng như mọi nhân viên của giang đoàn là quân nhân thì phải tuân thủ quân luật, cũng như một số giang đoàn bạn chung quanh đây vẫn còn đang hoạt động. Cùng lúc có một chiếc Monitor (Tiền Phong Đĩnh) và một chiếc LCVP chầm chậm tiến tới từ phía kho xăng Nhà Bè, thoáng thấy một trong hai bóng người đứng trên mũi chiếc Monitor quen quen, hình như là PVH (OCS 12), Giang đoàn 28 Xung phong (GĐ28XP), Hùng lấy tay làm loa gọi lớn:
“Ê! Hợp đó hả?”
Hợp nghe tiếng mừng rỡ đáp lời: “Ai vậy, Hùng phải không”?
"Ừ! Khuya khuắt rồi còn xách tầu đi đâu vậy, ghé vô hỏi chuyện chút được không” Hùng đáp.
“OK”! Hợp quay ra sau ra dấu cho Th/trưởng cặp vô, chiếc Monitor ghé vào, Hợp và một chàng Tr/Úy nhảy sang,
"ĐTụi tao đi tuần lòng vòng canh chừng tụi đặc công vượt sông chứ biết làm gì bây giờ”, Hợp đáp với đôi chút chán chường rồi hỏi lại:
“Còn tụi mày sao nằm đây, không dọt sao”,


Hùng đưa tay chỉ đoàn giang đĩnh chúm chụm một đống trả lời “Đi đâu bây giờ mà đi, còn mấy con cá nữa nè, có cả thân nhân thủy thủ theo tầu nữa”.
Hắn chen vào “Mấy bồ có nghe tin tức giang đoàn di chuyển đi đâu không?”
Hợp chỉ tay về phía dưới giòng sông chiếc Dương vận hạm HQ800 thả neo gần căn cứ HQ Nhà Bè vừa khôi hài trả lời: “Tin tức gì nữa! Mấy quan đi hết rồi, CHT của tao và gia đình, luôn CHP đang ở trên đó, cả 1 Tr.Úy CK, 1 Th/Úy và một số nhân viên giang đoàn cũng dọt, nhiều người đem vợ con theo, trên đó đông lắm quan lớn quan bé đủ cả”, nói rồi Hợp chỉ qua chàng Tr/Úy đứng cạnh nói:
“Còn ông này Tr.Úy NV Phú cùng đơn vị đã lên trển lại đổi ý xuống ở lại với anh em”, ngừng chút Hợp tiếp “Còn đánh đấm gì nưã, Hạm đội và gần hết Bộ tham mưu HQ coi như rút khỏi Sàigòn đi Côn Sơn, sau đó ra sao không ai biết”, hắn lơ đãng nói “Mẹ! máy bay, tầu chiến đi ráo hết rồi, còn mấy thằng em giang đoàn và bộ binh ở lại chịu trận, chán thiệt”! Hợp bất chợt hỏi: “À mà CHT mày đâu, ổng không nói gì sao”! Hắn đáp gọn giọng không thắc mắc “Ổng đi hai ngày rồi, ổng nói về BTL lực lượng ở đây họp, mà giờ này chưa thấy tin tức cũng không biết ông ở đâu, tụi tao đang ngóng ổng dài cả cổ nè”! Hắn ngước mặt điểm nụ cười gượng gạo tiếp “Giang đoàn tao Sĩ quan, nhân viên còn đầy đủ, vừa mới chạy ra đây chừng hơn tiếng sau khi tụi Việt cộng pháo vào căn cứ, ông Phó ôm bồ nằm chèo queo trên chiến đĩnh kìa, còn mấy thằng đang công tác, một số tạm thời cho về nhà, vài thằng ở lại căn cứ”! Hợp cắt ngang “Tụi tao cũng vậy, xếp lớn xếp nhỏ doọc hết nhưng các sĩ quan còn lại thằng nào thằng nấy vẫn tự túc hoạt động như thường, 1 toán do Th/Úy PVG và TVN (k24) đang hoạt động yểm trợ Điạ Phương Quân ở cầu Bình Điền rạch Chợ Đệm, gần Phú Lâm trên quốc lộ 4 Sàigòn – Long An, 1 yểm trợ phòng thủ cầu xa lộ do Tr. Úy NLĐ (k1ĐB) chỉ huy, tao ở đây, còn phòng hành quân giang đoàn Tr.Úy VVX (k25VBĐL) đảm trách.


Tr/Úy Hợp thuộc Giang đoàn 28 Xung phong (GĐ28XP), trực thuộc BTL/Vùng 3 sông ngòi, BCH đặt kế cầu Long Bình, tỉnh Biên Hòa, giang đoàn chia làm hai phân đoàn, 1 nằm ở CCHQ/Cát Lái, cùng chung với các đơn vị bạn hộ tống xà lan tiếp tế đạn dược ra vào thành Tuy Hạ; 1 nằm ở CCHQ Nhà Bè, phối hợp với ĐKRS bảo vệ an ninh khu vực và kho xăng Nhà Bè. Hợp cho hay Dương Vận Hạm Mỹ-Tho / HQ 800 đã được chỉ thị chờ sẵn ở đây từ gần hai tuần nay, Hùng hỏi ngang “Sao mày không đi theo mấy chả”, Hợp đáp “Mỗi người một hoàn cảnh, ông bà già tao còn ở nhà, mình cắc ké theo mấy ổng làm chi, vả lại đi rồi bỏ mấy thằng em lang thang sao đành”! Nghe ông than thở “Các anh còn trẻ độc thân cũng đỡ, tôi Bắc kỳ di cư không thể ở lại sống chung với CS được”, Hợp trầm ngâm: Nghe mấy ổng nói mình cứ tưởng CS đã chiếm trọn miền Nam rồi! Nhưng biết làm sao ổng là xếp mình mà, vả lại cả mấy chục ngàn chạy, Tướng và các quan lớn còn đi huống chi ổng, thôi thì mình chỉ biết mình là quân nhân giặc chưa đến chưa đánh cớ sao lại chạy, lính còn ở lại không lẽ Tr/Úy trẻ mà sợ”. Hắn trộm nghĩ bây giờ nhiều quan lớn chỉ lo cho bản thân và gia đình, không nghĩ gì đến thuộc cấp, chỉ vì mấy ông sợ trách nhiệm không dám nói năng gì cả, nếu lỡ sau này bình yên trở lại! Ôi cuộc đời sao mà cay đắng và buồn nản thế; Hợp tiếp “Hồi chiều tụi tao đưa gần 200 mạng có mặt tại cầu kho xăng Nhà Bè lên HQ 800, đủ mọi thành phần quân dân, thân nhân và bà con các xếp, có cả Tr.Tá, Đại Tá các binh chủng bạn, Hợp khôi hài tiếp theo “Mà mày biết không có điều thú vị nhất là lúc đó tao rất oai phong, lần đầu tiên chắc cũng là lần duy nhất trong đời, tao Tr/Úy nói tiếng nào qúy vị nghe răm rắp tiếng ấy nhe mày, Hợp cười hì hì vỗ vai Hùng: Mày thấy oai chưa! Hùng cười cười cất tiếng: “Tao thấy oai thiệt, mà mày có biết trong bụng mấy chả nghĩ gì không? Mấy chả nghĩ “Hàn Tín còn phải luồn chôn, huống chi tao, qua cái bến này ngày mai lên bờ chỗ khác thì chết với ông nhe con”, cả bọn phá lên cười cho cuộc đời một chút niềm tin! Hắn tự nghĩ thầm tình trạng này rồi Sàigòn sẽ thất thủ, nhiều đơn vị đã rút lui, số còn lại cũng hao hụt vì một số bỏ theo đoàn người ra đi, phần còn lại phải tự lực cánh sinh không còn trông cậy vào ai được, CCHQ Cát Lái cũng coi như bỏ ngỏ, nếu địch tấn công thì sẽ mất! Hợp đang nói chuyện thì có tiếng máy âm thoại bên chiếc Tiền phong đĩnh phát ra: “Hồng Hà! Hồng Hà! Đây Sao Mai gọi nghe rõ trả lời”, Hợp nhẩy trở lại tầu với tay lấy cái ống nghe: “Sao Mai! Sao Mai! Đây Hồng Hà nghe 5!” tiếng đầu bên kia “Cho anh hay khoảng 30 phút nữa HQ 800 sẽ nhổ neo, nếu anh thay đổi ý định thì cặp tàu lên ngay!” Hợp trả lời: “Cám ơn CHT, nhưng tôi quyết định ở lại với anh em”! Tiếng đầu kia dịu lại “Tùy anh”! Ngưng một giây ông tiếp “Thôi, vậy chúc các anh em may mắn!”, giọng Hợp trùng xuống “Thẩm quyền cũng vậy”, hắn đứng nghe hai người đối thọai mà lòng dạ xót xa, như đang bị ai xát muối, Hợp cúp máy nhẩy qua nói với Hùng “Ê nhớ giữ tần số của tao nhe, nếu có tin tức gì thì mình liên lạc ok, thôi tụi tao đi tuần đây!”, bốn chàng sĩ quan trẻ bắt tay nhau từ biệt, họ chẳng suy nghĩ gì hơn là trách nhiệm và phận sự của một quân nhân!


Khoảng canh hai canh ba gì đó, có một chiến hạm tử Sài gòn ra thả neo giữa giòng, chẳng biết với ý định gì, hắn nhủ thầm chờ sáng một chút sẽ ra cặp vào xem có quan lớn nào trên đó thì hỏi ý kiến, hoặc tin tức việc các giang đoàn sẽ phải rút về đâu, nhưng chừng tiếng lúc sau chiến hạm nhổ neo, và tiếp tục hành trình ra biển. Nửa đêm về sáng thỉnh thoảng từng tốp vài giang đĩnh, từ thượng giòng sông Sàigòn hay Đồng Nai đổ ra, phóng hết tốc lực như cố đuổi theo cho kịp những con kình ngư đã ra đi trong đêm, cứ thế những lọn sóng xô nhau từng đợt chạy dạt về hai bên, làm những chiếc giang đĩnh lắc lư từng chặp, một vài người thức giấc nhớn nhác nhìn theo mặt mày tư lự, hắn chui ra khỏi phòng lái đi tới đi lui, vươn vai cho giãn gân cốt, một bà lão từ chiếc Tango hỏi vọng sang “Cậu ơi mình có đi đâu không cậu, hổng lẽ cứ nằm đây goài sao?”, câu hỏi nghe dễ qúa, nhưng hắn không biết trả lời sao, thật tình hắn cũng chưa biết là sẽ đi đâu hay nằm đây, ngập ngừng hắn trả lời “Con cũng chưa biết nữa bác, bây giờ vẫn còn tối, để chờ tới sáng rồi tụi con sẽ tính bác à!”. Hướng về phía Cát Lái hậu cứ của giang đoàn, quan sát kỹ mới thấy bóng mấy trụ ăng ten mờ mờ vươn lên cao, không còn mấy ngọn đèn đỏ nhấp nháy báo hiệu cho phi cơ trên đỉnh trụ, phía bên trái theo sông Sàigòn khoảng 13 cây số là tới bến Bạch Đằng, trên vòm trời Sàigòn từng vùng sáng tối xen kẽ, tỏa mầu vàng èo uột nhạt nhòa, phía phi trường TSN tối thui, vắng hẳn những vệt sáng từ những ngọn đèn cao thế, quyét qua quyệt lại, soi thấu đến cả mấy tầng mây như mọi đêm. Bình thường giờ này Sàigòn vẫn còn chìm trong giấc ngủ, nhưng độ rày không khí rất ngột ngạt và khó thở, Sàigòn như người bị bệnh suyễn đang ở vào thời kỳ cuối, có thể tắt thở bất cứ lúc nào, nó đang sùng sục sôi như một hỏa diệm sơn chỉ chực chờ bình minh là bùng nổ trở lại, trên bầu trời những đoàn trực thăng Mỹ cũng đã thưa dần


Chị Hằng dường như chừng cũng mệt mỏi, sau nhiều đêm dài không hò hẹn cùng hắn thao thức, nằm im gối đầu nhìn xuống Sàigòn bằng ánh mắt hững hờ mờ mờ ảo ảo, một Sàigòn của hôm nào hoa lệ bây giờ đang dẫy chết, còn hắn thì dù đôi mắt đã mệt mỏi, nhưng vẫn không tài nào nhắm nổi trong chốc lát, đôi mắt lờ đờ như những ánh đèn lập lòe đơn độc, trên những chiếc thuyền câu bé tí ti lác đác dọc hai bờ, hằng đêm vẫn nhẩy vũ điệu Sôlô với bóng của chính nó dưới lòng sông, bình thản giăng câu coi như không màng cuộc đời thay đổi chung quanh, khó có thể biết họ chỉ là những người dân chài, hiền lành thật thà chất phác, hay là những tai mắt dòm ngó của đối phương, sáng tối cách nhau chỉ một thoáng nhá nhem, bạn hay thù cũng chính ở lằn ranh ấy. Hình như hắn phải thức để nhìn cho rõ cuộc đời, nhìn cho rõ ngày mai mặt trời có còn trở lại, tâm trí hắn hoang mang quay cuồng theo với thời gian, niềm tin của người dân Sài gòn đã mất, đã bị đốt cháy thành tro bụi, Sàigòn rối loạn, Sàigòn hỗn độn. Gần về sáng các thuyền bè to nhỏ càng lúc càng đông, thỉnh thoảng một thương thuyền hay một chiến hạm ra đi muộn màng, chen chúc đầy người những thân xác không hồn, những khuôn mặt sợ sệt ngơ ngác chắc hẳn không ai biết mình sẽ đi đâu, đi ra biển cũng chẳng biết có gặp tầu Mỹ hay không, và liệu họ có vớt không! Nhưng có điều mọi người đều biết rõ, trước tình hình này họ sợ Sàigòn sẽ lọt vào tay cộng sản, hình ảnh tết Mậu Thân ở Huế năm nào, một đại lộ kinh hoàng, hay một liên tỉnh lộ số 7 Pleiku – Phú Bổn, tất cả vẫn sờ sờ trước mắt. Hai hôm nay, hắn cũng bắt đầu cảm thấy sợ sệt màn đêm, mỗi khi nhìn hoàng hôn vừa kéo xuống, hắn lại mong chờ cho mau chóng sáng, không biết ánh mặt trời có mang lại được những gì mới mẻ tốt đẹp, hay nắng sẽ chỉ làm cho cuộc đời thêm tàn tạ, nhưng nó cho hắn cảm giác an toàn hơn, dù chỉ là để tự lừa dối mình, tình trạng tẩu bè lớn nhỏ cứ tiếp tục chở người ra đi, sẽ đưa đến sự tan hàng toàn bộ, không sớm thì muộn chắc chắn sẽ có nhiều biến chuyển bất ngờ, hắn không còn tin tưởng sau cơn mưa trời lại sáng, vì đã qúa nhiều, qúa nhiều lần sau cơn mưa này lại kéo theo cơn mưa khác, và càng mưa thì càng nặng hạt càng đen tối hơn, miền nam Việt Nam cứ thu nhỏ dần, mất hết tỉnh này đến tỉnh khác, các tỉnh kéo nhau xụp đổ thành chuỗi như vết dầu loang, chẩy từ cao nguyên xuống bờ biển Trung phần, hết vùng I kéo đến vùng II, tiếp tục lan xuống vùng III, và bây giờ Sàigòn cũng đang … di tản. Không có không lực yểm trợ, thì dù các thiên thần mũ đỏ, các hung thần cọp ba đầu rằn, hay các con trâu điên có thiện chiến đến đâu cũng không sao bảo vệ nổi Sàigòn, và rồi còn lan đến đâu nữa không ai ước đoán nổi, thật không thể nào ngờ. Tương lai của miền Nam, chỉ là những bong bóng mưa trôi theo giòng nước ven đường, sẽ vỡ tung bất cứ lúc nào, những chiến đĩnh này sẽ đưa bọn hắn bồng bềnh trôi dạt về đâu hắn không biết, thôi thì đành buông trôi theo vận mệnh nước non! Hắn chẳng biết sao cứ mải miết suy nghĩ trong cái vòng lẩn quẩn, hắn cố gắng kéo đầu óc ra khỏi cái vũng lầy thời cuộc, ngẩn ngơ để xem liệu có thể làm gì được cho gia đình, ba mẹ hắn giờ này ngủ hay thức, hay là đang nóng lòng trông chờ hắn trở về đưa gia đình di tản, theo như tin đồn thân nhân HQ sẽ được di tản, nhưng làm sao di tản khi giang đoàn vẫn còn chién đấu, trong lòng hắn cũng muốn trở về tạm thời đưa gia đình xuống tầu, lỡ tình hình thay đổi có trôi dạt về đâu, thì vẫn còn có nhau đói no cùng chịu, nhưng lại sợ giang đĩnh này thì đi được đến đâu, và lại còn dễ làm bia cho địch bắn, thôi để gia đình ở nhà có lẽ an toàn hơn! và Thục Quyên liệu nàng có thắc mắc và mong muốn hắn theo dòng người di tản mà đi, nếu như Sàigòn lỡ mất, hắn buồn bã ngước nhìn chị Hằng nhủ thầm, hy vọng giờ này nàng cũng thức nhìn trăng, anh hứa với em, anh sẽ không để em lại mà đi một mình, cuộc đời này sẽ không còn ý nghĩa nếu thiếu vắng em!


Đầu óc hắn quay cuồng với muôn vàn ý nghĩ, nhưng đôi chân thì không thể nhúc nhích, hắn ngại ngùng tiến thoái lưỡng nan! Hắn cũng không thể bỏ rơi bạn bè, bỏ rơi đồng đội trong tình huống này, ở lại tuy không giúp được gì, cũng chẳng làm được gì hơn, nhưng còn có nhau anh em vững lòng nương tựa mà chiến đấu, đó là tình huynh đệ chi binh; Hơn lúc nào hết hắn vẫn hiểu rằng hắn đang là một quân nhân còn tại ngũ, hắn cần có mặt và sát cánh bên đồng đội; Thôi thì cứ nuôi hy vọng Sàigòn sẽ không thể mất, vì mọi cơ quan đầu não của chính phủ và các cơ quan ngoại quốc đều nằm ở đây cả. Đêm sắp qua, một đêm tương đối yên lặng hơn những đêm trước, ít nhất cũng ở khu vực này, ngoài tiếng động cơ phản lực của hai chiếc Phantom không lực Mỹ, thỉnh thoảng lại bay vào gầm thét lượn vòng vòng thị oai, để yểm trợ cho một vài đợt trực thăng di tản cuối cùng.


Cả đêm thao thức lần mò hết tần số này, qua tần số khác để nghe ngóng tin tức, tình hình chiến sự chung quanh vùng càng lúc càng cấp bách nguy kịch, đối phương đang tận dụng mọi nỗ lực mọi khả năng, tăng cùng pháo tiến nhanh về bao vây thủ đô, các trận tuyến đã kéo về sát nách Sàigòn mỗi lúc một gần hơn, trong những âm thanh lè xè hỗn độn lúc được lúc không, thỉnh thoảng có tiếng kêu cứu tiếp viện của vài đơn vị đang bị bao vây, hay sắp bị địch tràn ngập, có lúc dồn dập, nhưng than ôi! Còn chăng chỉ là những lời trấn an lẫn nhau, những lời đối đáp cho có “Cố giữ vững vị trí chờ báo cáo mặt trời!”, “Toàn quyền quyết định, ứng biến theo tình thế” nghe như tiếng kêu vang vọng tự đáy mồ, như lời kinh xám hối, các anh đang chịu trận đối đầu với địch, đang mỏi mòn đợi chờ, chờ những điều có lẽ không bao giờ còn tới. Hắn chạnh lòng thương xót các anh, những chiến sĩ thuộc mọi quân binh chủng, vẫn đang anh dũng kiên cường trong cô đơn và tuyệt vọng, trong khi hắn ngồi không đếm thời gian trôi, nhìn những khẩu Bích kích pháo 81 ly trực xạ, đại bác 20 ly và những khẩu Đại liên 50 ly trên các con tầu, nằm im lìm ướp lạnh sương đêm, thì các anh phải đối diện với thần chết cận kề, phải để dành từng viên đạn, vì mỗi viên đạn là một lá chắn cuối cùng, cho mạng sống của chính mình và đồng đội, lòng hắn bỗng quặn đau, dù hắn cũng là lính, nhưng hắn có qúa nhiều may mắn, và an toàn hơn các anh gấp bội. Tiếc thay! Hắn qúa nhỏ bé, không thể làm gì hơn cùng các anh, không có một sự phối hợp lực lượng nhiệm mầu nào khả thi trong lúc này, vì mặt trời ở Sàigòn đã lặn từ lâu, và nhiều đại bàng ở hậu phương đã vỗ cánh bay xa, có chăng chỉ còn chút bùi ngùi và hai hàng lệ trong tình huynh đệ chi binh, và những lời cầu nguyện hy vọng cuối cùng, một giải pháp nào đó được mọi người đón nhận, may ra cứu vãn một miền Nam, còn được hít thở không khí tự do.


Nhưng tình hình quân sự đã qúa nguy ngập, qúa tuyệt vọng, chín mùi có lợi cho cộng sản, hắn nghĩ không có chiếc đũa thần nào có thể cứu vãn, hay thay đổi cuộc diện, vì chủ trương cố hữu của cộng sản vẫn là, không dừng lại ở bất cứ một đòi hỏi nào, như chiếc thang leo được nấc này, chúng tiếp tục leo lên nấc khác, cho đến khi nào thôn tính được trọn miền Nam, đặt toàn đất nước dưới sự thống trị của đảng cộng sản độc tài thì chúng mới ngưng, nên hắn nghĩ khó mà có thể đạt được một giải pháp chính trị trong hoàn cảnh này, có còn chăng là con đường tử thủ, hắn mong đợi một vị tướng lãnh nào đó hay ông tướng không quân cao bồi, thực hiện lời nói bằng hành động, đứng ra nhận lãnh trách nhiệm đưa quân đội rút về cố thủ miền tây, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, may ra có thể tìm thấy chút ánh sáng ở cuối đường hầm, nhưng đó chỉ là những lời nói xuông, cả tuần nay ông im hơi lặng tiếng. Hắn ngồi đây chứng kiến những tấm lòng qủa cảm, các anh đang hy sinh mạng sống mình, để bảo vệ những giờ phút tự do an bình, cho Sàigòn cho miền Nam được đến đâu hay đến đó, cho những người đang ùn ùn bỏ chạy bằng mọi phương tiện, họ nối đuôi leo lên trực thăng Mỹ, sắp hàng dài chờ đợi tại cơ quan DAO (Defense Attaché Office) trong phi trường Tân Sơn Nhất, đang tranh nhau trèo qua tường Toà Đại Sứ Mỹ, hoặc chen chúc ở bến Bạch Đằng, giành dật cho nhanh một chỗ đứng trên các tầu bè xà lan, cũng không ít viên chức cao cấp, dân cũng như quân đã an toàn với gia đình vợ con ngoài Đệ Thất Hạm Đội, nhưng các anh thì không thể chạy, danh dự và trách nhiệm của người quân nhân không cho phép các anh chạy.


Hắn thấy cuộc đời qủa là bất công cay nghiệt, nhưng nghĩ cho cùng, họ cũng chỉ là những con người tầm thường, các anh mới chính là những ngôi sao sáng, mà người ta luôn chờ đợi và tôn thờ, dù sau cùng các anh có là những ánh sao băng, nhưng là những ngôi sao rực sáng muôn đời. Các anh đang trên mọi cửa ngõ vào thủ đô, bất kể các anh là lính, Trung đội trưởng hay Lữ đoàn trưởng, các anh là BĐQ, Nhảy Dù, TQLC, hay Địa Phương quân, chiến sĩ giang đoàn hay người nhái, đang giữ an ninh cho thủy trình từ Sàigòn ra biển, từ Biên Hoà xuống Long An, từ Rừng Sát qua Hóc Môn, lòng hắn buồn vô hạn một khối buồn diệu vợi, hắn không làm được gì, và cũng không biết phải làm gì! Hắn chỉ còn biết thầm khấn nguyện Trời, Phật, Chúa, Đức Mẹ ban ơn phước cho các anh, được mọi điều bình an, để các anh trở về xum họp với gia đình sau cơn hoạn nạn.


Cơn gió ban mai thoáng nhẹ thổi từ biển vào mơn man làn da, xoa dịu phần nào cái oi ả ngột ngạt của sự chờ đợi và âu lo, hắn chỉ biết ngồi khoanh tay thúc thủ đợi chờ, mà không biết phải làm gì, chờ lệnh cũng không biết lệnh sẽ từ đâu, của ai và có đến kịp hay không? Hùng đã thức dậy, nó từ bên trong khoang tầu chui ra, thấy bạn ngồi yên thẫn thờ nhìn trời, nó lên tiếng cắt ngang giòng tư tưởng trong hắn, kéo hắn về thực tại: “Sao mày không kêu tao dậy? Mấy hôm nay mệt qúa, đêm chui vào là tao lăn ra ngủ chẳng còn biết trời chăng gì nữa.” hắn đáp lời bạn “Có kêu mày dậy thì cũng vậy thôi, tao ngủ không được thôi để mày ngủ, thằng nào ngủ được tốt thằng đó, mình còn nhiều ngày rảnh rang, lúc nào buồn ngủ thì ngủ lo gì”. Có tiếng càm ràm từ phía sau của một thủy thủ nào đó, chắc không phải nhân viên giang đĩnh “Mấy thằng này không biết nó đánh răng rửa mặt bằng nước gì cà!” rồi có tiếng lục đục bên trong, chút sau nghe tiếng người đáp lại: “Dậy chi sớm mà lục đục vậy mày, kiếm nước hả! Múc nước sông mà rửa chứ muốn nước gì bây giờ, tụi tao tắm rửa bằng nước sông không à”, lời đối đáp tuy không lớn, nhưng cũng đã làm nhiều người nhốn nháo thức giấc, tiếng nói tiếng cười nghe rõ mồn một trong cái không gian yên tịnh của giòng sông, họ lăng xăng thằng đun nước chế cà phê, đứa tìm cái nồi nấu chút gì ăn sáng, cuộc đời thủy thủ nhiều khi thấy cũng thú vị và vui, chưa bao giờ chiến đĩnh đông như hôm nay, tới hơn chục mạng, bình thường khi công tác mỗi tầu chỉ năm đứa là nhiều. Thấy mọi người đã thức giấc, Hắn với tay nhấc ống vô tuyến liên lạc về hậu cứ, 1 phút rồi hai phút cũng không ai trả lời, lòng hắn hơi lo không biết căn cứ có bị VC tràn qua chiếm tối qua hay không? Kho đạn thành Tuy hạ chắc là mất hồi hôm, nhưng hắn tiếp tục và kiên nhẫn đợi chờ, cuối cùng không biết mấy phút trôi qua có một nhân viên lên máy, được biết tình hình căn cứ vẫn bình yên sau đợt pháo hồi hôm, lòng hắn mừng thầm, mừng cho những đồng đội còn ở lại, và giang đoàn còn có chỗ dung thân. Mười lăm phút sau Hạ/sĩ Hùng thò đầu ra gọi “Hai ông thầy! Có chút cà phê, mì điểm tâm nè, vào làm một tí lót dạ cho tỉnh”, dù không thèm ăn nhưng bụng dạ cồn cào vì đói từ hồi hôm, nhất là đầu óc mệt mỏi sau nhiều đêm không ngủ, nên nghe nói có cà phê hắn vội nhẩy xuống theo chân Hùng vào, mấy anh em ngồi quây quần chung quanh cái nồi gang đen đủi, một cái ấm nhôm nấu nước sôi, mấy gói cà phê Mỹ pha liền, mùi cà phê toả ngập trong cái khoang tầu nhỏ bé thơm phức, quyện cùng hơi mì gói nấu chung với cơm sấy bốc lên nghi ngút, khiến hắn cũng thấy thơm thơm, buột miệng “Goào thơm qúa, nghe mùi là thấy ấm bụng rồi!” Hắn với cái ly nhựa pha chút cà phê, nhắp một ngụm hắn thấy tỉnh người, một chút khoan khoái thấm sâu vào huyết quản, Hạ sĩ Chay múc ra mấy chén mì để xuống sàn tầu, hắn bưng chén mì trong có vài con tôm khô nho nhỏ, nhưng lòng hắn thấy thật vui, ấm cúng, những bữa ăn đơn sơ đạm bạc nhưng đầy ắp tình chiến hữu, hắn lại chạnh nghĩ bọn mình ngồi trên tầu ở giữa sông còn có cà phê mà uống, mấy anh em Bộ Binh cầu được một bữa như mình không biết có không, nuốt được vài gắp và húp được vài thìa, Th/trưởng nói “Ông thầy ơi, chiều nay là hết sạch đồ ăn rồi, ngày mai là đói cả lũ, tính sao đây ông thầy” Hùng hỏi lại “Bộ hết trơn rồi sao?” Th/tr cất tiếng: “Trời! Tôi nói dởn ông làm gì, hết sạch rồi sợ không đủ bữa chiều nữa” Hùng buông thõng một câu với vẻ tức giận “Hôm qua tụi tao yêu cầu ông phó mở kho cấp phát lương thực, mà ổng không chịu cứ nói để chờ mai tính sau.”


Hắn đùa cắt ngang “Coi bộ ổng có cô bồ xuống thăm nên thấy tụi vẹm nó pháo, lại nghe có xe tăng địch trong vùng ổng cũng quýnh”, ngưng chút hắn tiếp “Thôi được ăn xong mình quay vô, anh em nào muốn theo tôi thì đi, không thì qua tầu khác, hậu cứ vẫn còn yên mà”, Hùng chen vào “Để Tao đi vào với mày, mang hai chiếc Alpha có chuyện còn yểm trợ lẫn nhau”, Tr/Sĩ Trí th/trưởng Tango cũng vừa chui vô phụ họa “Tụi tôi cũng hết lương thực rồi, tui theo vô luôn, mấy tháng nay đâu có lãnh đồ tiếp liệu, mà tháng này sao chưa có lương hả Tr/Úy?”, Hùng đáp “Anh nhắc tui mới nhớ, trưa nay tui lên phòng tài chánh căn cứ Nhà Bè yêu cầu họ ứng lương trước cho mình chút đỉnh xem sao, hôm nào tiền về nói họ khấu trừ sau”, ngưng chút Hùng tiếp “Tui nghi tình hình này chắc vào chuyến này rồi đi luôn qúa, BTL/HQ đã dọt đi hết tối qua rồi, mà sao cũng không nghe BTL vùng 3 sông ngòi có chỉ thị gì ráo trọi, hay mấy chả cũng dọt hết rồi”. Ăn xong Hùng nói với Th/tr báo cho CHP một tiếng, mình vào chừng tiếng đồng hồ là quay trở ra liền.


Dường như mọi người ai nấy cũng háo hức tò mò, muốn vô xem hậu cứ ra sao sau trận pháo hồi đêm, mấy nhân viên đồng tình bảo nhau vào sớm ra sớm, hắn quay sang Th/tr Trí nói “Để hai thằng tao vào trước xem động tĩnh ra sao, chiếc Tango tụi mày cứ tà tà sau cho an toàn”, ít phút sau hai chiếc Alpha lặng lẽ rời đoàn rẽ sóng chạy về căn cứ, hắn nhắc nhở nhân viên chuẩn bị súng ống, áo giáp nón sắt sẵn sàng đề phòng bất trắc, biết đâu chừng bọn VC đã ở chung quanh phà Cát Lái rồi, Hùng xen vào “Nhưng nếu chúng muốn chuyển quân qua phà Cát Lái cũng không phải dễ và mất rất nhiều thời gian, lỡ gặp giang đĩnh HQ thì chúng kể như tiêu tùng, tao nghĩ nếu chúng đã kiễm soát quốc lộ 5 thì chúng có thể di chuyển bằng đường bộ nhanh hơn”. Hùng và hắn cùng ở trên chiếc Alpha dẫn đầu, mỗi thằng thủ một cây M-79, và một giây đạn ngoài cây Colt 45, hai thằng đứng tựa lưng vào thành tầu phía trước phòng lái, bàn bạc những thứ cần thiết phải lấy khi vào đến căn cứ, lương khô, nhớt máy và vật dụng cứu thương cá nhân, đốc thúc nhân viên cho thật lẹ xong trở ra ngay. Hùng nói với hắn chút nữa lúc trở ra sẽ cặp cầu kho xăng Nhà Bè, nó dọt về thăm bà già chút xíu, trưa trở lại căn cứ Nhà Bè hỏi lương cho đơn vị, hắn góp ý “Tao nghĩ mày cứ thủng thẳng, đâu cần quay ra ngay chiều nay, tầu nằm ở đây chứ có đi đâu mà lo, nhà mày gần có chuyện gì tao cho mấy thằng em về kêu, nếu cần đưa gia đình mày xuống tầu luôn” không đợi Hùng có ý kiến hắn tiếp “Tao cũng không biết mình phải làm gì bây giờ nữa, Giang đoàn bây giờ cũng không biết trực thuộc về đâu? Đặc khu Rừng Sát, Vùng 3 sông ngòi không thấy ai đếm xỉa, Liên đoàn đặc nhiệm thì như Hợp nói đã dọt mất rồi, CHT thì biệt tăm, ông phó không có kế hoạch, tụi mình tự lo thôi!”, Hùng lên tiếng “Tao thấy tình hình này bỏ đi lâu không được, với lại lỡ đêm nay có lệnh di chuyển, tao biết tụi bay đi đâu mà tìm”. Từ ngã ba Nhà bè ngược giòng Đồng Nai khoảng hơn hai cây số là bến phà Phước Lũy, CCHQ Cát Lái nằm ở tả ngạn ngay mé Bắc của bến phà, con nước ròng chảy xiết mang phù xa đỏ ngầu từ cao nguyên Đa Dung và Đa Nhim đổ ra biển, gió thổi nhẹ mang từng cơn sóng nhỏ vỗ vào mũi tầu nhấp nhô, bắn tung bụi nước bay tạt ra sau, phủ vào mặt mũi khiến hắn cảm thấy một chút dễ chịu.


Phía trước pháo tháp 20 ly, Hùng (con) và Tài ngồi phì phà điếu thuốc tán dóc như thói thường, họ luôn vô tư, chả suy nghĩ chuyện gì, nghe hai đứa ngồi nói chuyện đủ thứ trên trời dưới nước, Tài nói “Tới đâu hay tới đó mày ơi! Mình độc thân lo gì đi đâu mà chẳng được, mấy ông có gia đình mới quýnh quáng chứ”! Thấy Hùng yên lặng, Tài bồi thêm “Mày không thấy sao, đất nước mình ngày xưa Trịnh Nguyễn phân tranh tới 200 năm mà, ngày nay mới có hơn hai mươi năm, đâu dễ dàng chấm dứt một sớm một chiều như vậy, đã biết bao biến cố Mậu Thân, An Lộc, tất cả rồi cũng qua!” Trong thâm tâm hắn cũng cầu mong được như vậy là qúa mừng, nhưng thực tế khác nhau xa, hồi Mậu Thân bọn VC lợi dụng lệnh hưu chiến, gần phân nửa binh sĩ nghỉ phép, số còn lại không đề phòng, và chúng tin tưởng khi tiến vào thành phố, nhân dân sẽ vùng dậy hậu thuẫn, cho chúng lợi dụng cướp chính quyền, như kiểu cách mạng tháng tám năm 1945, chúng đâu dè nhân dân miền Nam không vùng dậy theo chúng, chúng bị cô lập thậm chí không biết cả đường rút lui, vả lại lúc đó còn có quân đội Mỹ và Đồng Minh tham chiến, nên chúng đại bại. Lần này cuộc diện hoàn toàn khác hẳn, vì vùng I và II đã lọt vào tay CSBV, nên chúng tận dụng mọi khả năng chuyển vận vũ khí, đạn dược, chiến cụ và binh lính từ Bắc vào Nam, một cách dễ dàng và nhanh chóng theo quốc lộ 1, không phải mất thời gian di chuyển trên đường mòn HCM như trước, vì thế mà áp lực cộng quân mỗi ngày một đè nặng và tiến sâu hơn về Nam, và giờ phút này thì cộng quân đã đến ngay cửa ngõ vào thủ đô rồi, chúng đang nắm thế thượng phong về chiến cụ so với quân ta. Nhìn hiện tình trước mắt, dân chúng Sàigòn đang hỗn loạn, quân đội thiếu sự yểm trợ hữu hiệu của không quân, các đơn vị phòng thủ Thủ đô không đủ quân số và hỏa lực, thì không dễ gì CSBV buông tha miếng mồi ngon trước miệng. Hắn buông một câu bâng quơ, “Tao mong có lệnh rút về cố thủ vùng 4, họa may nhờ mấy con sông lớn mình có thể cầm chân được bọn cộng sản”! Mải mê nghĩ ngợi tầu sắp sửa cặp bến mà hắn không hay, đến khi nghe Hùng gọi máy liên lạc với hậu cứ hắn mới để ý, hắn cẩn thận bảo thuyền trưởng chạy chầm chậm bên ngoài canh chừng từng chiếc một cặp cầu, nhìn qua bên kia phà Cát Lái, cảnh vật vẫn còn yên tịnh ngủ yên trong cái mơ màng của buổi ban mai, Hùng căn dặn nhân viên phải mang theo súng cá nhân khi trở lên trại, đề phòng đặc công của chúng len lỏi vào, mỗi chiếc để lại một người canh tầu, còn bao nhiêu lên hết để khuân đồ cho lẹ, khi ngang qua câu lạc bộ, thấy cửa mở toang hoang, thủy thủ Đức đang ngồi nhâm nhi cà phê một mình trên bực thềm, ánh mắt xa xăm lơ đãng thả hồn hướng ra bờ sông, mấy ngày qua nó buồn lắm vì gia đình nó còn kẹt ở miền Trung chẳng biết ra sao, thấy hắn bước tới nó ngước lên nhìn gượng cười, cất tiếng “Dô làm chi mà sớm vậy ông thầy!” Hắn không trả lời thẳng câu mà hỏi lại: “Sao mày ngồi một mình buồn vậy, mấy đứa đâu hết rồi? Đức trả lời “Chắc tụi nó còn trốn đâu đó bên khu gia binh”, hắn tiếp “Bộ cô chủ Câu Lạc Bộ (CLB) còn ở đây sao”! Đức đáp giọng lưng chừng “Có ai đâu, nghe tụi nó nói CLB mở cửa từ chiều qua lận, bà con vô lấy tùm lum hết chơn rồi!”, hắn, Hùng và hai ba nhân viên bước vào, bên trong mọi thứ ngỗn ngang, hắn với tay bật công tắc đèn, không có điện, một thủy thủ chậm chân cũng đang lục lạo tìm kiếm, hai cái tủ lạnh to lớn trống trơn không còn gì cả, nước đá trên ngăn đông lạnh nhỏ từng giọt xuống dưới sàn đọng thành vũng, hắn nói với giọng ngạc nhiên “Coi bộ cô chủ dẹp tiệm luôn rồi tụi bay ơi”. Hùng giục nhân viên “Thôi tụi bây, đi tìm can để lấy nước uống, nhớ lấy càng nhiều càng tốt, cho mấy tầu kia nữa”, còn hắn dẫn vài người tới nhà kho, băng ngang sân cờ nhìn qua khu căn cứ, một vài căn trúng đạn bay tung nóc, có căn xập trơ sườn cháy xám đen, đây đó vài dấu đại pháo cày tung đất, toàn doanh trại thật vắng lặng, tới nhà kho cửa vẫn khóa, hắn bảo “Tụi mày lấy búa chặt ổ khóa đi” một anh vớ cây búa phòng tai treo ở vách gần đầy chặt bung ổ khóa, rồi cùng nhau mở cửa vào, hắn nhắc nhở mọi người trước khi xuống tầu, nhớ lấy đồ dùng cá nhân mang theo luôn cho chắc ăn, kẻo không còn dịp vô lại. Sau gần tiếng đồng hồ nhặt nhạnh tạm đủ lương khô và một số can nước uống, cả toán mỗi người một tay hè nhau khuân xuống tầu


Ánh hừng đông vừa ló dạng ở phía cuối rừng tràm, phản chiếu những tia sáng vàng rực rỡ lên những tầng mây, xếp từng cụm hàng hàng lớp lớp như những khối bông gòn khổng lồ sặc sỡ ở phương đông, giòng sông vẫn êm đềm chẩy xuôi với những gợn sóng nhè nhẹ óng ánh vàng, rải rác từng đám mây trắng trôi lờ lững trôi, đoàn trực thăng Mỹ di tản vắng dần dần, chắc có lẽ họ sắp hoàn thành xong nhiệm vụ, một trong hai chiếc Alpha đã tách bến, Hùng và hắn cùng lên chiếc Alpha thứ nhì, tầu chuẩn bị tách bến, thì từ thượng giòng phía nhà máy xi măng Hà Tiên, hai chiếc PBR của Giang đoàn tuần thám nào đó, phóng hối hả băng ngang ra hướng sông Nhà Bè, kéo sau những đợt sóng cuồn cuộn xô ập vào bờ, khiến cho những con tầu lắc lư va chạm vào nhau, ép vào pông-tông cầu, nghiến những con độn bằng vỏ bánh xe, phát ra những tiếng ken két khô khan, hắn nghĩ thầm chắc là họ trở về sau một chuyến công tác biệt phái, tuần tiễu, hay phục kích đêm, đơn vị có thể đã di tản về chỗ nào đó an toàn rồi, không hiểu sao hắn cảm thấy một chút nhớ nhung luyến tiếc, đời hải hồ nay đây mai đó, từ những phố phường thị tứ tới những nơi đèo heo hút gió, những bãi ủi sình lầy bên bờ kinh lạch, ở đó tử thần rình rập ngày đêm, mỗi lần đi là một lần thử thách mạo hiểm, là những âu lo phập phòng, nhưng hình như vậy cuộc sống mới dạt dào thi vị và mỗi ngày đáng qúy biết là bao, những lần hành quân ở vùng xa xôi hẻo lánh, trên đường về thấy thèm thuồng một cái gì đó, ghé đại một khu chợ quê nho nhỏ, dừng lại một quán nước bên đường, những tô mì, tô hủ tíu chỉ hai ba lát thịt ba chỉ mỏng mỡ béo ngầy ngậy, với vài con tép rui tươi cũng thấy ngon miệng, uống ly nước đá chanh thơm phưng phức mùi vỏ tươi, hay ly nước dừa tươi mát rượi cần cổ ngọt lịm bờ môi, thì bao gian truân nguy hiểm cũng trôi tuột vào bụng, và khi phải rời xa cũng có giây phút bùi ngùi.


Tuy Cát Lái chỉ cách Sàigòn có khoảng 10 cây số đường chim bay, nhưng cũng hẻo lánh và không khác gì thôn quê xa xôi là mấy, đặc biệt di chuyển đêm thì an ninh cũng không được bảo đảm, dân Sàigòn không mấy ai bén mảng tới vùng này ngoại trừ lính, vì không có một thứ đặc sản gì đặc biệt, không phải là khu trù phú, và cũng không dẫn đi về đâu ngoại trừ tới rừng Sát, tổ đặc công VC, tuy nhiên nếu cần dù về Sàigòn thăm đào thì cũng không khó khăn và rất lẹ. Căn cứ rộng lớn, có nhiều đơn vị trú đóng, tầu bè khá đông nên cũng vui, nơi mà mới chỉ vài ngày trước đây lúc nào chiến đĩnh cũng ra vào tấp nập, nhất là kể từ khi những đơn vị Hải quân từ miền Trung di tản về tá túc, thì lại càng đông nờm nợp! Nhưng hôm nay tách bến sao mà vắng vẻ qúa, giang đĩnh và thuyền bè đã đi gần hết, hắn không biết có còn dịp quay trở lại, hay là một đi không trở về, như những duyên đoàn ở miền Trung mấy tuần trước, hắn liếc nhìn dọc theo bến, chỉ chừng non chục giang đĩnh còn xót lại nằm rải rác đó đây, phần nhiều là bất khiển dụng hay hư hỏng đang chờ sửa chữa, vài chiếc bị trúng pháo đêm qua có chiếc loang lổ những vết cháy đen, có chiếc chìm chỉ còn trơ cái giàn khung sắt che nắng mưa, và cái hộp radar hình tròn nhô lên trên mặt nước, vắng quá tứ bề yên lặng, lảng vảng một hai bóng người qua lại trên căn cứ, lòng trùng hẳn xuống cảm thấy không khí thê lương và hoang vu làm sao ấy, linh cảm một tiếc nuối khôn nguôi. Chiếc Alpha dang ra khỏi cầu tầu, rồ máy chồm tới phía trước, bọt nước vỗ vào mũi và thành tầu tung bay, phía sau kho đạn thành Tuy Hạ chắc đã cháy rụi, không chừng địch đã kéo quân về đóng tại đó rồi cũng nên! Hắn nghĩ chắc bọn VC cũng không muốn đánh chiếm căn cứ này nữa, bằng không chúng đã dứt điểm đêm qua rồi, bọn chúng đang dồn mũi dùi vào các trục xa lộ Sàigòn, xa lộ Đại Hàn, phi trường TSN, và Phú Lâm để mau chóng tấn công vào trung tâm thủ đô, đó mới chính là cái đích cuối cùng của chúng, ông DVM giờ này chắc đang ngồi trên đống lửa, chưa nghe đồn đãi gì về một chính phủ hoà giải hòa hợp, cũng chưa thấy một chuẩn bị nào cho ngày mai.


Ngang phà Phước Lũy (Cát Lái) hắn thấy có nhiều ghe thuyền chở người băng qua, thuyền trưởng tăng vận tốc cho tầu nhanh hơn, định chận ngang hai chiếc xuồng phía trước cách chừng khoảng vài chục mét, trên mỗi ghe có bốn bóng người mặc quân phục bộ binh mới toanh, đang tiến với tốc độ nhanh, lúc đó hắn và Hùng đang đứng ở sân phía trước phòng lái, hắn trộm nghĩ sao giờ này lại có lính bộ binh ăn mặc quần áo mới vậy, rồi vội vớ lấy cây M16 trên tay của một thủy thủ đứng gần đấy, bắn hai phát chỉ thiên cho ghe dừng lại với ý định coi xét xem sao, nhưng không ngờ tất cả những người trên ghe đồng loạt nhẩy xuống sông, và kéo chiếc ghe nghiêng về một bên đỡ đạn, nghi là địch ngụy trang vì nếu là bạn họ đã dừng ghe lại, chứ không phản ứng như vậy, hai ba nhân viên đứng ngoài đồng loạt ria hàng loạt M16 về phía hai chiếc thuyền, mặt nước tung tóe văng lên lỗ chỗ, ngay trong cái tíc tắc này chưa ai kịp nhìn xem những tên này bơi đi đâu, hay có tên nào bị trúng đạn không, thì bất chợt hắn nghe nhiều loạt đạn nổ vang rền ở phía sau, rồi một tiếng nổ ầm thật lớn, hắn giật mình quay lại nhìn, chiếc Tango vừa rời khỏi bến không xa đã bị trúng đạn, lửa và khói từ phía sau phòng lái bốc lên mù mịt, con tầu hình như bất khiển dụng, quay vòng vòng, nhân viên trên tầu vẫn đang bắn chống trả, hắn hét lớn: “Nhiệm sở tác chiến”, đồng thời ra lệnh quay lại yểm trợ chiếc Tango, bên bờ chúng cũng bắn sang dữ dội, chung quanh tầu đạn rơi lõm bõm, xé nước văng tung tóe lỗ chỗ như trận mưa rào, hắn thấy một số ghe thuyền nhỏ đang quay ngược trở vào bờ bên đó, có cả một chiếc LCM trên cột ăng-ten lờ mờ lá cờ xanh nhạt; Th/tr lẹ làng cho tầu quay ngược đầu bằng chân vịt, để tránh cho tầu khỏi dạt ra giữa sông, làm con tầu nghiêng về bên trái khiến hắn loạng choạng xuýt té, hắn vội với tay chụp lấy thành vịn trên mui, Hùng đã chạy ra sân sau cùng một nhân viên điều khiển khẩu 50mm bắn tới tấp về phía địch, những loạt đạn nhẩy múa theo con sóng, hắn lắp đạn vào súng phóng lựu, những tiếng kêu phụp phụp vút ra khỏi nòng bay đi, tiếp theo là tiếng nổ ình ình, nước văng tung tóe, hòa trộn tiếng Đại liên xé rách màng tai, những cành dừa nước bị bắn gẫy bay tung lên, vung vãi rơi lả chả, hắn chụp ống nói máy PRC-25 đang thả từ chỗ phòng lái, gọi cho chiếc Alpha đi đầu trở lại tiếp ứng, chiếc Tango dường như đã chỉnh được hướng lết tới, nước ròng xuống sâu nên boong tầu khá thấp so với bờ, chiếc Alpha vừa chờ tới gần chiếc Tango, đột nhiên giữa khoảng trống của hai hàng dừa nước, hắn chợt thấy một cụm lửa và khói phụt ra từ một khối đen, loáng thoáng như chiếc xe tăng hiện trước mặt, hắn la lớn có tăng phục tiến nhanh!


Lời chưa dứt thì một khối lửa khổng lồ bùng lên ngay trước pháo tháp, cùng một tiếng nổ thật lớn, thân tầu rung chuyển mạnh, mũi tầu bị sức đạn đẩy xoay về trái, hắn nghe hai lỗ tai lùng bùng muốn vỡ, cả người té khụy ngay xuống sàn, trước mặt hắn bên phải pháo tháp Tr/Sĩ Tài nằm bật ngửa không nhúc nhích, máu me be bét, Tr/sĩ Tài đã hy sinh, hắn chực đứng dậy chạy lại cây 50mm trước mũi, nhưng chân phải đã tê dại không đứng nổi, Th/tr gọi lớn “Tr/Úy Th bị thương rồi, tụi bây mau ra kéo ổng vô, H/sĩ Chay chạy ra xốc kéo hắn vào gần vừa cửa nói “Chân phải ông bị thương rồi, đừng nhúc nhích”, nói rồi nó vội cởi cái giây nịt của nó thắt chặt ngang đùi cho hắn, từ sân sau Tr/Úy Hùng và Hùng nhỏ cùng lao nhanh vào trong khoang tầu, đúng lúc ấy lại một khối lửa khổng lồ kèm theo tiếng nổ inh tai, bùng lên ngay góc trái phần cuối của phòng ăn, cùng lúc cả con tầu nghiêng về phải, hắn mọp người về trước , hai tay ôm chặt cái nón sắt trên đầu, Chay nằm phủ rạp kế bên, hắn nghe tiếng máy tầu rú lên, cảnh vật xung quanh quay đảo qua phải rồi qua trái, hắn nghĩ một máy đã bất khiển dụng, Th/tr quay bánh tay lái tít thò lò, cố mang con tầu ra khỏi vòng lửa đạn, tiếng dây xích nghiến vào bánh tay quay kêu rào rào, không thấy ai chui ra hắn thò đầu vào trong cánh cửa, định lết vào bên trong xem hai đứa ra sao, nhưng chân phải đau điếng, hắn thò hai bàn tay bóp chặt vào đùi cố gắng chận bớt cái đau đang chạy lên tới óc, nhìn xuống chân thấy ống quần ướt đẫm máu, hắn bảo Chay vào trong xem hai người ra sao, địch không bắn đuổi theo, có thể vì vướng những hàng dừa nước nên nó không thấy vị trí của hai con tầu, tất cả xảy ra chỉ trong vòng chưa đầy vài phút.


Tr/sĩ Điện tử Điền đang trên đường vào căn cứ trên chiếc giang đĩnh của giang đoàn bạn chạy pháo chiều qua, thì gặp 2 chiếc trúng đạn pháo địch ì ạch đi ra, chiếc tầu bạn kè cạnh chiếc Alpha, Điền nhẩy trở về giang đĩnh hắn nói nhanh “Mày chui vào trong coi hai người ra sao”, Điền chui vào trong khoang thấy cả hai người nằm sóng sượt, Chay ôm mặt khóc, nó cúi xuống xoay nhẹ đầu Tr/Úy Hùng, chỉ có một vết máu nhỏ chảy ở Thái Dương, Hùng đã ra đi như người nằm ngủ, còn Hùng nhỏ người bê bết máu, Điền lên tiếng cả hai đã chết rồi! Th/tr chồm ra ngoài luýnh quýnh hỏi “Tr/Úy ơi, ông muốn tui chạy về đâu đây ông thầy”, hắn đã mệt miệng lưỡi khô ran, hắn ngoắc Điền “Bảo Thuyền trưởng chạy về bệnh xá Bạch Đằng”, Điền và Chay xốc hắn ngồi dựa lưng vào vách tầu, Chay chui vội vào trong tìm hộp cứu thương, nó lấy một nắm bông gòn, và cuộn băng cột tạm vết thương ở chân hắn cho bớt chảy máu, hắn nhìn về phía trước thấy chiếc Alpha đi đầu vừa quay trờ tới, hắn thầm nghĩ cũng may nó chạy trước chứ nếu chờ nhau thì chết chùm cả đám rồi, không biết bao nhiêu thằng nữa ra đi, hắn biết chiến đĩnh chậm chạp không thể chống lại xe tăng T54, chúng có đại bác 100 ly và đại liên, mà cũng không biết chúng đã có bao nhiêu chiếc tập trung ở phà Cát lái, còn chiến đĩnh chỉ có đại bác 20 ly, nhưng rất ít khi sử dụng, vì chiến trường trong sông rạch thường không cần dùng đến; Súng phóng lựu tay M-79, hoặc tự động MK18, MK19 hay MK20, và đại liên 50mm là thông dụng nhất và cũng qúa đủ, hơn nữa trên mặt sông chiến đĩnh lộ nguyên hình không có gì che dấu, nên dễ làm bia cho tăng bắn. Chiếc Tango theo sau lên máy hỏi “Tụi bay hỏi Tango bây giờ đi về đâu” Điền bốc máy trả lời nhanh “Rút về nhà lớn”, rồi anh nhẩy qua chiếc Alpha lành lặn vừa kè vào bên, Điền nói lớn cho Th/tr “Tới kè chiếc Tango lẹ lên, trên đó mấy thằng bị thương nặng lắm, nó đi chậm qúa tao e không kịp”, trong lúc có thủy thủ nào đó nhẩy qua bên giang đĩnh này. Ra đến ngã ba sông, hắn nhìn giòng thủy triều đẩy đưa những cụm lục bình dật dờ trôi ngược trở vào, con nước bắt đầu lên, tầu chạy không bị ngược giòng cũng may, hắn thầm khấn nguyện “Lạy Chúa ban ơn cho chúng con về kịp bệnh xá, nếu không mấy đứa bị thương mất máu nhiều e không sống nổi”, rồi hắn lẩm nhẩm với chính mình từ đây về tới bến Bạch Đằng nhanh lắm cũng mất một tiếng đồng hồ, hắn phải ráng cầm cự.


Còn chiếc Tango nghe nhân viên nói có H/S Thái tử thương, Tr/S Trí bị bay hai giò, e không cứu kịp, còn lại hắn nghe không rõ mấy đứa bị thương, nặng hay nhẹ và tên gì, hắn khều Chay nói nhỏ bảo Th/trưởng gọi máy báo cáo cho CHP hay, xem có thân nhân đứa nào ở trên Giang đĩnh ngoài đó thì cho họ biết luôn, Th/tr gọi hoài không thấy ai trả lời, hắn không biết đoàn giang đĩnh có còn nằm chờ ở đó nữa hay không? Hắn hy vọng có những giang đĩnh còn để máy nghe hoạt động thì thế nào cũng có người biết toán giang đĩnh về hậu cứ bị phục kích, chắc họ sẽ tìm về Sàigòn, trên đường trở về hắn vẫn chú ý nghe xem giang đoàn có ai gọi hay không, nhưng hoàn toàn yên lặng, đành chịu thế là xong! Hắn thấy mình hoàn toàn bất lực từ thể xác đến tinh thần, chỉ có mấy đồng đội quanh quẩn bên nhau, ông trời sao oái oăm qúa, người ta lũ lượt chạy đi tìm nơi an toàn, còn mình thì hối hả trên đường về bệnh viện, mà không biết có kịp, và có bệnh viện nào còn mở cửa đón tiếp hay không! Khu vực Nhà Bè lúc này hoàn toàn yên lặng, ngoài tiếng cánh quạt đập gió bập bập tút trên trời cao, của một hai chiếc trực thăng lạc loài, bay ra hướng biển Vũng Tầu, và tầu bè vẫn hối hả, âm thầm lũ lượt ra khơi, chả ai buồn đoái hoài đến những gì ở chung quanh, thỉnh thoảng gặp một vài chiếc giang đĩnh đủ loại LCU, LCM, PCF chạy ra hướng biển, đôi lúc cũng có một vài chiếc chạy ngược trở về, như luyến nhớ bến cũ người xưa không nỡ rời xa, cũng chẳng ai buồn dơ tay vẫy gọi những chiếc giang tốc đĩnh lại giúp, đôi mắt nhìn thèm thuồng nhưng đôi tay vẫn buông xuôi, và hình như bộ óc đã bị gía băng, hay ai cũng tin là định mệnh đã an bài, mỗi người đang cuồn cuộn một giòng suy tư một bến về. Lạ lùng thay hắn không còn thấy buồn nản hay tức giận như mấy ngày qua, hắn chỉ thấy lo, lo không biết có về bến kịp cứu mấy thằng em, hắn ao ước phải chi có trực thăng tải thương lúc này thì qủa là nhiệm mầu. Hai chiếc giang đĩnh như hai chiếc quan tài khổng lồ, lầm lũi cô đơn không còn bám víu vào đâu được, kể cả những giang đĩnh cùng đơn vị, hình như chiến tranh sắp đến hồi tàn cuộc thì phải, vì chẳng còn mấy ai muốn chiến đấu, có chăng chỉ còn các đơn vị đang tử thủ, đối đầu với địch ở những con đường dẫn về thủ đô. Hắn nghĩ đến Hùng mới đây mà nó đã đi rồi, chỉ hơn tiếng đồng hồ trước nó còn muốn sẽ dù về nhà khi tầu trở ra, hắn lẫm bẫm trong khi hai hàng lệ tuôn rơi lả chả “Hùng ơi, mày đi thật rồi sao, sao mày không chờ thêm một chút hả Hùng!” Chay ngồi im lặng không nói lời nào, trước sau chỉ mấy phút đồng hồ 4 chiến hữu đã ra đi, Tr/sĩ Trí bị thương nặng không biết có kịp về bệnh xá, người may mắn sống sót vẫn còn bàng hoàng không ai tin đó lại là sự thật. Thời gian trôi thật nặng nề và chậm chạp, làm cho cái nỗi đau cứ lớn dần, từ thân xác đến tâm hồn, nhưng cái đau ở thể xác hắn có thể cắn răng chịu đựng, còn cái đau trong tâm hồn nó cứ gậm nhấm, và dày vò tâm khảm, hắn cố tự hỏi mình chuyện gì đã xảy ra, hắn đã về giang đoàn này được gần hai năm, Hùng về sau vài tháng, cả hai thằng hoạt động trên giòng sông này cũng từng ấy thời gian, đã bị B40 bắn nhiều lần, nhưng chưa bao giờ bị thương vong, sao lần này lại xảy ra, xảy ra một cách qúa đột ngột, xảy ra trong lúc mọi người bỏ chạy tán loạn, nhiều người tự động tan hàng, không trực thăng tải thương, không người tiếp cứu, thật qúa bi thương.


Đơn vị tản mác mọi nơi, tụi mày cũng bỏ bạn bè ra đi trong lúc mình đang cần nhau nhất, chúng mày vừa mới đây còn tràn đầy nhựa sống, dũng khí bừng bừng, hắn cảm thấy hơi lành lạnh, có thể vì cơ thể đã thiếu máu, hắn nhổm người lên định dùng hai tay định lết vào trong, nhưng hắn không chịu nổi cái đau, và cũng không còn đủ sức, một thủy thủ mang chiếc băng-ca tới bên, hai đứa giúp vực hắn nằm lên, Chay lấy chăn đắp cho hắn đỡ lạnh, hắn nằm yên nhắm mắt lẩm bẩm khấn thầm “Xin Chúa cứu rỗi linh hồn các bạn bè con được về cõi Thiên đàng!” “Vĩnh biệt mày nhe Hùng, Tài, Hùng nhỏ”! Hắn ghé tai bảo nhỏ Chay tìm cái nón của Tr/Úy Hùng đề trên ngực cho nó. Ba con tầu cà tịch cà tang, một trước hai sau dìu nhau cố gắng lết về cho nhanh, nhưng chưa hết cái lo này lại đến cái lo khác, không biết ở bệnh xá liệu có còn Bác Sĩ, Y Tá hay nhân viên nào ở lại làm việc, hay họ cũng đã chạy hết theo Hạm đội hồi hôm cả rồi? Điệu này cái chết nhiều hơn cái sống, tội nghiệp mấy thằng em bị thương nặng, bây giờ chỉ biết cầu nguyện và phó thác cho số mạng thôi! Lạy Chuá phù hộ cho chúng con, xin cho con vững niềm tin dù trong hoàn cảnh nào, dù bất cứ nơi đâu cũng vẫn có những anh hùng, nếu có những người biết hy sinh bản thân mình ngăn chặn quân thù cho người khác chạy, thì nhất định ở bệnh viện cũng sẽ có người ỡ lại, họ cũng là con người, họ cũng hiểu rằng hơn lúc nào hết, giây phút này sinh mạng của những thương binh đang nằm trong tay họ, cầu nguyện chán rồi lại thầm tự trách mình, phải chi sáng nay đừng trở vô thì đâu có chuyện gì xẩy ra, tại sao lại không nghĩ đến chuyện vô căn cứ Yểm trợ Tiếp vận Nhà Bè, xin ứng trước may ra cũng được, hắn hối hận và lại thấy giận cái anh chàng CHP, rồi lại giận chính mình phải chi cứ mở kho lấy đại lương khô ngay chiều qua, nhưng thời gian đã thuộc về qúa khứ! Tiếng è è của chiếc máy PRC chợt im rồi có tiếng nói từ chiếc Tango “Tr/S Trí máu ra nhiều lắm, chắc tụi tui phải ủi vô chỗ nào rồi đi đường bộ vậy, chứ đi tầu tụi tui e không kịp”, làm cho hắn lo lắng thêm, trong tuyệt vọng chỉ còn lời cầu nguyện là cứu cánh, dù không phải là Phật tử, lần này hắn cũng cầu khấn Phật nữa, hắn lại nhắm mắt rồi lâm râm cầu nguyện: “Lạy Chúa, lạy Phật xin phù hộ cho tất cả chúng con trên hai giang đĩnh này mau thoát qua cơn hoạn nạn, xin cho chúng con được về tới bến bình an”.


Mặt trời tuy chưa lên cao nhưng ánh nắng đã gay gắt, những cơn gió theo giòng thủy triều lùa từ biển vào, không đủ xua đuổi cái nóng bức oi ả của mùa khô, cái nóng càng làm cho hắn khát nước hơn, hắn cảm thấy người mệt lả, hắn thèm một giấc ngủ, nhưng hắn chợt nghĩ những người bị thương không nên ngủ, vì ngủ rất nguy hiểm, hắn cố gắng mở to nhưng đôi mắt nặng chĩu lờ đờ, trong cái mơ màng ấy, bất chợt hắn nhớ lại ngày khởi đầu hải nghiệp, trên chiếc Trợ chiến hạm, đó là chuyến công tác đầu tiên sau khi thụ huấn ở Mỹ về, công điện biệt phái vùng 5 duyên hải, Năm Căn dài 3 tháng, không phải vì sợ nguy hiểm, nhưng lòng hắn thấy không được vui, vì vừa mới trở về sau chuyến thụ huấn Hải nghiệp xa Sàigòn hơn bẩy tháng, có hai tuần phép ngắn ngủi, chưa đủ thời gian đưa người yêu đi dạo phố, chưa thỏa những nhớ nhung xa cách, đã lại phải xa Sàigòn thêm một thời gian nữa, mà chưa chắc chỉ có ba tháng sẽ về bến, hắn nghe mấy sĩ quan trên tầu nói là tuy công điện chỉ có ba tháng, nhưng hết ba tháng thì lại có công điện triển hạn ở lại, hay đổi vùng hoạt động là chuyện thường. 0800h sáng tầu rời bến, nhân viên vào nhiệm sở lễ nghi chào kính ngang BTL/HQ, sau khi qua cột cờ Thủ Ngữ bến Chương Dương thủy thủ đoàn tan hàng, ai vào nhiệm sở nấy, ai không đi ca nghỉ dưỡng sức, hoặc làm việc theo ban của mình, phòng vô tuyến bắt đầu mở hệ thống âm thanh của tầu cho nhân viên nghe nhạc, bản đầu tiên “Kỷ vật cho em” do Thái Thanh hát, cũng ngang khúc sông này, trời chuyến công tác đầu tiên mà nghe bản nhạc này thì qủa là rầu thúi ruột, giọng ca TT vun vút cao, thật hay, thật buồn, ai oán thánh thót bay, hắn không thể nào quên được cái cảm giác buồn vì nhớ nhà, nhớ Sàigòn và nhớ người yêu ngày hôm ấy, chiến tranh đang thời khốc liệt, ra đi không trở lại là qúa thật, lẽ thường tình của người khoác áo chinh y, nghe sao thấm thía thảm thương vô cùng, dù trên chót lưỡi đầu môi người ta vẫn nói lính thủy có cái áo giáp to tổ bố, ít cảnh thương đau của các anh Bộ Binh.
………
“Em hỏi anh, em hỏi anh, bao giờ trở lại?
“Xin trả lời, xin trả lời, mai mốt anh về
“Anh trở lại, có thể bằng chiến thắng Pleime
“Hay Ðức Cơ, Ðồng Xoài, Bình Giã
“Anh trở về, hàng cây nghiêng ngả
“Anh trở về có khi là hòm gỗ cài hoa
“Anh trở về trên chiếc băng ca
“Trên trực thăng sơn mầu tang trắng
……. [Thơ Linh Phương, Nhạc Phạm Duy]


Không ngờ sáng nay bọn hắn đã trở về cũng ngang khúc sông này, chẳng cần lời ca tiếng nhạc phụ họa, cái tang thương tự nó đã chất ngất đến mấy từng mây, vì trên những chiến đĩnh bé nhỏ này, mấy chiến sĩ đã hy sinh, và mấy người bị thương, trong đó Tr/sĩ Trí cơ hội sống sót về tới bến rất nhỏ nhoi, còn đau thương nào hơn nữa! Hôm nay bọn mình trở về hoa biển tan thành giọt lệ trên sông, trở về làm giấc mộng hãi hùng của cha, của mẹ, của người tình hậu phương, của vợ hiền con dại, đã từng lo sợ hàng đêm bỗng trở thành sự thực, trở về giữa lúc lòng người ly tán, giữa khi người dân Sàigòn đang âu lo và sợ hãi, hoảng loạn tìm sự sống xa cái chết; Mà chẳng riêng gì bọn mình, chắc còn nhiều nữa của các quân chủng bạn, những người trở về hôm nay, chẳng còn có được một chiếc băng ca hay đôi nạng gỗ, cũng không có những hòm gỗ cài hoa! Và lá quốc kỳ nào còn phủ lên thân xác họ! Chúng mình trở về hôm nay chỉ còn hai hàng lệ tuôn rơi của đồng đội, Sàigòn dửng dưng trong nỗi lo âu của mỗi người, chắc không ai buồn nhỏ lệ tiếc thương, những anh em ở ngoài Trung, thân nhân họ có thể cũng không bao giờ biết, để còn khói nhang tưởng nhớ! Đây khúc cua cuối cùng của giòng sông oan nghiệt trước khi tới bến Sàigòn, bên trái kho 5 Khánh Hội, kia cột cờ Thủ Ngữ vun vút vươn cao, lá cờ vàng ba sọc vẫn ngạo nghễ tung bay, bến Bạch Đằng chỉ còn trong tầm tay với, nhưng hắn thấy xa vời vợi, chỉ một khúc sông ngắn ngủi mà như kéo dài trùng khơi vạn lý, và con tầu dường như đã qúa mỏi mệt không buồn nhúc nhích, cách khoảng nửa cây số chiếc Tango được kè bởi chiếc Alpha vẫn lặng lẽ theo sau, mạnh chiếc nào chiếc nấy cố tìm cách cứu mình, chợt lại nghe tiếng đạn nổ ầm ì cùng tiếng súng máy liên tục ròn tan, vang vọng lại từ phía Tân Cảng và cầu Xa lộ, hắn xực nhớ ra thông báo cho Hợp biết Hùng đã tự trận, hắn bảo Chay vào đổi tần số qua GĐ28XP, đưa cho hắn ống nghe, Chay vưà chuyển tần số đã nghe giọng kêu tiếp cứu vang ra từ chiếc máy âm thoại “Xray! Hồng Hà! Đây Delta – Xin cho thêm kẹo cho bé hai và bé tư, Bọ Cạp đang bò về nhiều”, tiếng kêu lập đi lập lại nhiều lần, trong cơn tỉnh say văng vẳng tiếng nói chuyện của Hợp tối hôm qua, hình như giang đoàn nó có toán yểm trợ cầu Tân Cảng, chắc đây là ám số của phân đoàn tăng phái, yểm trợ Biệt Động Quân và Nhẩy Dù đang cố thủ cầu Xa Lộ. Nghe những lời kêu gọi này làm lòng hắn càng thêm xót xa, oai hùng thay là những người trai thời loạn, vẫn còn dũng khí đặt nặng Tổ quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm trên vai! Hắn thầm cầu nguyện cho các bạn đừng gặp cảnh ngộ như bọn hắn hôm nay; Giòng thủy triều vẫn bình thản đẩy đưa những khóm lục bình, chậm chạp ngược về thượng nguồn, nó có về được nơi nó xuất phát hay không, ai biết! Nhưng điều chắc chắn không phải tất cả, đều có thể trôi trở về nơi chốn cũ, hình như không tin hắn cũng phải chấp nhận mỗi vật thể trên cõi đời, có cơ duyên riêng của nó, cũng như hắn cũng như Hùng và những đồng đội đã ngủ yên, đã lìa xa cuộc đời ô trọc đầy dẫy bất công, hay như bao người ngơ ngác, trên các con tầu lớn nhỏ vẫn lũ lượt ra đi, mà chẳng biết ngày mai sẽ về đâu, chẳng ai biết hai chiếc giang đĩnh này là hai chiếc quan tài khổng lồ, đang lặng lẽ và âm thầm chịu đựng nỗi đau riêng mình!




Vết thương vẫn tiếp tục rỉ máu, hắn cảm thấy mồm miệng khô đắng, khát nước vô cùng, và bắt đầu mệt lả, hắn cố gắng nói “Cho tao tí nước”, Chay ngồi kế bên mở chiếc bi-đông, thấm nước trên đầu ngón tay quyệt quyệt vào môi cho hắn, hắn nhẹ liếm môi, thều thào “Cho tao uống một tí”, nó lắc đầu “Không được đâu Tr.Úy”, hắn cảm thấy thèm một ngụm nước vô cùng, chỉ cần một thìa nước thôi, cũng đủ thỏa mãn lắm rồi, phải nói là ước mơ thần tiên mới đúng, hắn nài nỉ “Cho tao thêm tí nữa”, nó rót vài giọt vào cái nắp rồi đổ vào miệng hắn, hắn nhấc tay định cầm cái bình, nó giằng ra “Không được đâu ông thầy ơi” rồi nhìn vào mắt hắn như ngầm nói, ráng lên chút nữa Tr.Úy, rồi nó đậy nắp cất đi. Hắn lờ đờ nhìn lên bến, giải công viên chạy dài theo bờ sông, từ bến Chương Dương đổ về Hải quân công xưởng (HQCX), đây bến đò Thủ Thiêm, kia bến Bạch Đằng tượng Đức Thánh Trần, vẫn oai nghi hùng dũng chỉ xuống lòng sông, lời thề năm xưa vẫn còn ghi trong sử sách, nhưng những người con của ngài hôm nay không phải ai cũng giữ. Bến bạch Đằng không còn là một công viên thơ mộng, nơi hẹn hò của các cặp trai thanh gái lịch, chiều chiều tay trong tay tung tăng hóng mát, mà là một giòng người chạy ngược chạy xuôi hối hả, mặt mày ngơ ngác lẫn lo âu, họ đứng đông nghẹt mọi bến tầu, người chạy về bên phải, kẻ xuôi về bên trái. Ngang qua khu vực bến Bạch Đằng khuôn viên Hải quân thật bû7n và hiu quạnh, chơ vơ hai chiếc Dương vận hạm vắng tanh còn nằm tại chỗ, thấp thoáng bóng dáng một hai thủy thủ tựa cáp tầu nhìn bâng quơ, không còn bóng dáng những chiếc Tuần Dương Hạm, Khu Trục Hạm, Hộ tống Hạm hùng dũng oai nghi của mọi ngày. Rồi cuối cùng chiếc Alpha cũng lết vào được cạnh Tạm trú hạm nổi APL 9051, người thủy thủ đứng canh định đuổi không cho cặp, mấy nhân viên trên tầu năn nỉ: “Chúng tôi có mấy thương binh, chỉ cặp cho họ vào bệnh xá rồi đi liền”, nghe vậy người lính gác bằng lòng, nhìn cái Tạm trú Hạm mầu xanh cứt ngựa xừng xững bên bờ, hắn hồi tưởng lại chưa đầy 5 năm trước, tại nơi đây bọn hắn đã tạm trú thời gian học Anh ngữ, chờ đợi đi thụ huấn hải nghiệp ở Mỹ, trước khi bắt đầu cuộc đời hồ hải, hắn ra dấu mang xác của ba đồng đội lên trước, hắn nghiêng đầu ngó ra sau, không thấy bóng dáng chiếc Tango đâu nữa, có lẽ nó đã ủi vào chỗ nào đó rồi vì kiệt sức, hắn ngoắc Th/tr lại kề tai dặn, anh nhớ tìm cách thông tin cho gia đình anh em và đơn vị. Nắng đã bắt đầu lên, bây giờ khoảng 0830h sáng, trời chưa nắng gắt, nhưng cái oi bức ngột ngạt thì mỗi phút một gia tăng, lên tới bờ hắn thấy xác ba đồng đội nằm im lìm trên thảm cỏ xanh trước công viên tạm trú hạm, cạnh Câu lạc bộ nổi Hải quân, một số người hiếu kỳ xúm lại xem, hắn không ngăn nổi hai hàng lệ tuôn ra lăn dài bên khóe mắt, vĩnh biệt mày nhe Hùng! “Mày khởi đầu hải nghiệp bằng những cái Thăng thiên độn thổ, hít đất tại công viên này, và bây giờ mày trở về đây nằm bệt cũng trên thảm cỏ này giã từ vũ khí”! Chúa ơi thật là tội nghiệp, Phật ơi cái thằng sao qúa hiền, mà lại phải ra đi qúa sớm”! Ngang cổng HQCX, nào xe gắn máy xe đạp, xe hơi đứng chờ đầy nghẹt trước hai cánh cổng sắt đã khép kín, hai nhân viên khênh chiếc băng-ca băng qua đường, len lỏi giữa dòng xe cộ hối hả ngược xuôi, phía trước mặt bệnh xá HQ nằm bên trái, Đường Cường Để vẫn hai hàng cây đầy bóng mát, lại nhớ khi nộp đơn tình nguyện gia nhập binh chủng HQ, hắn cũng khám sức khỏe tại đây, ngày hôm ấy lòng hắn cũng nôn nao và hồi hộp, chỉ mong sao đừng bị nám phổi để không bị loại, hôm nay cũng lại trở về bệnh xá này, trong lòng không còn nôn nao nhưng đầy lo sợ, ngày trước hôì hộp vì lo bị loại, hôm nay cũng hồi hộp vì sợ bị thương nặng sẽ bị cho giải ngũ, thì ra hắn vẫn còn lưu luyến ngọn sóng trùng khơi. Hắn gượng gạo ngóc đầu cố nhìn xem BX có còn mở cửa, thấy phía trước xe gắn máy, xe đạp đậu đầy, trước cổng một chiếc xe jeep sơn dấu Hồng Thập Tự (HTT) đang đậu, có nhiều bóng quân nhân ra vào, lòng hắn vui mừng khôn tả, hắn nhủ thầm BX còn mở cửa, hắn đưa tay làm dấu thánh giá “Cám ơn Chúa! Che chở cho chúng con”, giờ này hắn mới thấy một chút an tâm, ít nhất những thương binh sẽ có nhiều cơ hội thoát khỏi bàn tay tử thần. Hai thủy thủ đặt chiếc băng-ca xuống sàn nhà, dọc theo hành lang, bên trong một dẫy băng-ca thương binh đã đợi chờ, những nhân viên Y-tá nam nữ đi tới đi lui, săn sóc người này, băng bó cho thương binh nọ, trong đáy sâu thăm thẳm của con tim, hắn thầm cảm ơn các anh các chị, hắn trộm nghĩ với bộ đồ trắng và huy hiệu HTT này, ngày hôm qua các anh xuống bến, chắc nó sẽ là tấm thông hành qúy gía cho các anh được chỗ ưu tiên, nhưng các anh vẫn chọn ở lại, cho dù với bất cứ lý do gì, các anh các chị qủa là những viên đá qúy hiếm, sáng ngời hơn cả những ngôi sao của nhiều người mang trên cầu vai họ. Tạm yên tại bệnh xá, hắn nhờ Chay chạy về nhà báo tin cho anh hắn là LM Hùng biết, hắn bị thương đang nằm trong BXHQ, khoảng nửa tiếng rồi cũng đến phiên hắn, hai nhân viên y tá lại xem xét, họ cắt ống quần để rửa vết thương, họ lấy hai thanh sắt bó kẹp hai bên cổ chân với bàn chân, rồi băng lại để giữ bàn chân khỏi chuyển động, vì đông thương binh nên các anh làm tại chỗ, ngay trên chiếc băng-ca ngoài hành lang, hắn ngỏ lời cám ơn các anh thật nhiều, dù chẳng có chụp quang tuyến, hay thuốc men gì cả, hắn tự nhủ trong tình huống này, như thế đã là qúa đủ rồi, chỉ cần để vết thương cầm máu là yên, mọi chuyện tính sau, xong xuôi các anh khênh hắn vào phòng đợi bên trong, nhường chỗ cho những thương binh mới chắc sẽ còn nhiều, trong phòng cũng có nhiều thương binh, vài người khá nặng đang chờ đi Tổng Y Viện Cộng Hoà, lúc này hắn mới biết bị một mảnh đạn cắt gẫy mấy xương nối bàn chân ngay dưới mắt cá, và một miểng xuyên qua bắp vế chân dưới đầu gối, may qúa mảnh đạn không xuyên qua ống quyển, nếu không thì thành phế nhân rồi, hắn mừng thầm nuôi hy vọng sẽ không phải giải ngũ sớm. Về bên chiếc Tango, Tr/sĩ Trí vì vết thương qúa nặng, và di chuyển lâu, anh mất máu nhiều nên đã tắt thở khi con tầu sắp về đến bến, chiếc Alpha kè chiếc Tango cặp vào cầu trước BTL/HQ, thi hài các anh được khênh lên đặt nằm cạnh cột cờ BTL ngay bến Bạch Đằng, H/sĩ Học bị thương ở bụng được hai đồng đội dìu bộ về bệnh xá, trên đường đi gặp Th/sĩ NĐ Ân, cựu nhân viên của giang đoàn đang trên đường trở ra, Th/sĩ Ân vội dùng xe gắn máy chở Học và một thủy thủ ngồi kèm sau vào bệnh xá. Tr/sĩ Điền sau khi đưa xác đồng đội lên bờ, định chạy vào sân BTL thì gặp Th/Tá Q. CHT/GĐ91TL đi ra, Điền hỏi: “CHT ơi, bây giờ tính sao đây”, ông đáp “Biết tính gì bây giờ, trong này đang có lệnh nội bất xuất, ngoại bất nhập, tạm thời không ra vô được”, ông hỏi lại “Mà anh đến đây bằng gì?” Điền trả lời nhanh “Chiến đĩnh tụi em vừa bị vc bắn, có mấy quân nhân tử thương, tụi em khênh lên đặt nằm bên kia đường, giang đĩnh còn cặp ở cầu tầu”, Th/tá Q nói “Nếu vậy chúng ta đi thôi, anh cho tôi xuống qúa giang về kho 5 Khánh Hội mau, tình hình lộn xộn lắm”, nói rồi hai người chạy xuống tầu cùng mấy nhân viên còn lại, hai chiếc giang đĩnh rời cầu BTL chạy sang kho 5, tới nơi mỗi người chia tay mỗi ngả, không biết có nhân viên nào còn ở lại giang đĩnh hay không!




Tạm thời yên ổn về vết thương không còn lo sợ nguy hiểm đến tính mạng, nhưng trong lòng hắn càng cảm thấy bồn chồn và nóng lòng nhiều hơn, vì không những đã xa gia đình lại xa cả đơn vị, không thể chạy tới đi lui, không còn phương tiện để di chuyển, và cũng không quen biết ai, Giang đoàn không biết ra sao, kể từ lúc hắn và Hùng cùng 3 giang đĩnh trở vào lại căn cứ lấy lương thực, ở ngoài sông Nhà Bè chỉ còn lại mình CHP cùng 5 giang đĩnh, không biết họ đã đi đâu, có còn bên nhau hay đã tan hàng! Lo lắng nhưng đành chịu vì không còn cách gì liên lạc, bây giờ nằm đây chỉ một điều duy nhất làm được là nguyện cầu, cầu cho tất cả được bình an, cho dù họ có quyết định ra sao, và hy vọng sẽ gặp được nhân viên nào đó bị thương trên chiếc Tango. Bỗng dưng những tiếng súng đại liên, súng máy cá nhân, và súng cối vọng lại thật gần, tiếng xe gắn máy, xe hơi chạy ào ạt ngoài đường Cường Để và Bạch Đằng, người ta nói xe tăng VC đang tiến về ngã tư Hàng xanh. Hắn nhìn đồng hồ bây giờ đã hơn 10 giờ sáng, mà sao vẫn chưa thấy người nhà tới, lòng nóng như lửa đốt, không biết Chay có gặp trở ngại gì không? Có về kịp đến nhà, có gặp ai ở nhà, anh hắn có còn ở nhà hay đã theo bạn bè di tản, biết bao câu hỏi nhưng không có câu trả lời, không cách gì liên lạc được, trong lúc bất lực thôi thì lại nguyện cầu. Một chút sau đột nhiên thấy nhiều người nháo loạn, người ta hốt hoảng chạy ra chạy vào, có tiếng người xửng xốt “TT/DVM kêu gọi binh sĩ buông súng đầu hàng kìa”, hắn giật mình hỏi bâng quơ “Cái gì!”, bên ngoài hành lang có người vặn radio lên thật lớn, tiếng ông DVM đọc chậm rãi từng chữ trên đài phát thanh Sàigòn, kêu gọi Quân lực Việt Nam Cộng hoà, buông vũ khí đầu hàng không điều kiện quân Giải phóng miền Nam Việt Nam!!
 
Tin như tiếng sét đánh ngang đầu, đây là kết qủa của 21 năm chiến đấu giữ tự do cho miền Nam sao! Hắn không muốn tin đó là sự thật, nhưng đài phát thanh đang lập đi lập lại lời tuyên bố đầu hàng, trời sao lại có thể như thế nhỉ, sao lại đầu hàng, còn cả một vùng IV, mấy chục ngàn binh sĩ tinh nhuệ đang cố thủ Sàigòn, mà buông súng đầu hàng là sao, bao Trung Đoàn Bộ Binh, mấy Tiểu đoàn Biệt Động quân, Lữ đoàn Nhẩy dù, Biệt Cách Dù, Thủy quân Lục chiến, vẫn đang anh dũng chống địch ở mọi cửa ngõ vào thủ đô, trên cầu Xa lộ, Ngã tư bẩy hiền, ở Bộ Tổng Tham Mưu, và đài radar Phú Lâm, ngay cả các đơn vị Địa phương quân vẫn cố bảo vệ các tuyến đường đâm ra sông Lòng Tào và Soài Rạp, cho tầu bè an toàn thoát ra cửa biển. Hắn không thể tin vào tai mình, nhưng ngoài đường người ta đang ùn ùn bỏ chạy tán loạn, có những tràng súng nổ liên hồi càng lúc càng gần, từng chặp, từng chặp, nghe như ngay sát bên Thị Nghè; Một lúc sau chẳng biết từ đâu một xe jeep chạy vào sân, trên xe có ba bốn thằng, có thằng vẫn còn nguyên vẹn bộ đồ tím Hải quân, cánh tay quàng miếng vải đỏ, chúng nó như lũ chuột cống ở nơi nào đó chui lên, tay cầm loa phóng thanh nói oang oang, “Sàigòn đã giải phóng rồi! Hoà bình rồi các anh em, ai ở đâu cứ ở yên đó, đừng nghe lời xúi giục mà bỏ chạy, một lát nữa quân đội giải phóng sẽ tới tiếp thu”! Vài nhân viên y tá hốt hoảng, chạy vào từng phòng nói lớn “Thôi mấy anh tự lo liệu lấy nhe, tụi tôi phải về nhà đây, VC đã vào đến nơi rồi”! Thế là hết thiệt rồi, hắn cảm thấy uất nghẹn cả cổ, ngay trước cửa bệnh xá nhiều quân nhân thay vội quân phục, vũ khí giầy bốt vứt lung tung! Thật không thể nào tưởng tượng nổi, bao nhiêu đơn vị đã cố gắng chiến đấu, bao nhiêu người đã hy sinh cố giữ Sàigòn, cố giữ tự do cho miền Nam, để bây giờ tự dưng lại bị người ta buộc thòng lọng vào cổ mà xiết, không còn thảm cảnh nào đau lòng hơn, hai con mắt bỗng thấy cay cay, một ý nghĩ thoáng lên trong đầu, hắn lấy khẩu Colt 45 dấu trong túi xách nhỏ gối đầu, lên đạn sẵn nghĩ bụng khi chúng nó vào đây, nếu cần mình sẽ phải đổi mạng, ít nhất cũng một đổi một, có tiếng xe chạy xịch đến đỗ ngay cửa bệnh xá, vài ba thằng nằm vùng trở cờ và mấy thằng bộ đội mặt mày non choẹt kéo vào bệnh xá, chúng nghênh ngang ngoài hành lang, chúng ngó từng phòng, hắn hồi hộp giả bộ đưa tay lên gối đầu, nhưng nắm vào bá súng đề phòng và chờ đợi, chúng đi vào phía trong một chốc quay ra, một thằng cất tiếng nói lớn “Thôi cứ để mấy thằng què quặt này tạm yên lát nữa tính sau, đi sang bên HQCX tiếp thu trước đã”, rồi chúng bảo nhau kéo ra xe phóng đi. Hắn nhủ thầm điệu này đúng là sắp chết thiệt rồi biết làm sao đây, chúng nó đã vào đến nơi, mà sao người nhà mình chưa thấy ai tới, hắn lo qúa chưa biết phải tính toán ra sao để lết ra đường, tìm cách chuồn về nhà cho lẹ, nhưng hắn không thể bước đi, không có nạng chống, hắn không dám cử động mạnh, vì sợ máu từ vết thương lại chẩy ra thì nguy, hắn ngồi tựa vào tường nhìn lên trần nhà suy nghĩ miên man, mầu sơn trắng đã ngả vàng theo thời gian, như bộ đồ tím HQ trên người hắn, hắn nghĩ đến những bạn đồng ngũ vừa ra đi, sự hy sinh của tụi mày quá phũ phàng, nhưng ít nhất tụi mày vẫn hãnh diện với bộ quân phục trên mình, nếu tụi mày chờ đợi thêm vài tiếng đồng hồ, tao chẳng biết tụi mày sẽ nghĩ gì, nhưng tụi tao những thằng còn sống, đang phải giấu diếm tông tích của mình, tao đã phải lột hai cái lon trên cầu vai, lột bảng tên nhét vào túi xách, để tránh khỏi bị chúng làm nhục, thật đau đớn xấu hổ vô cùng, nhưng biết làm sao hơn, thôi thì tự an ủi tránh voi chẳng xấu mặt nào!




Ngoài đường xe cộ chạy vào mỗi lúc một nhiều, người ta đồn nhau chiếc HQ402 đang chuẩn bị ra đi, hai ba Y tá còn đứng ngoài hành lang bàn tán, chiếc HQ 402 nghe nói đang sửa chữa, không biết chạy được không mà người ta ùn ùn kéo vào đông thế. Khoảng xế trưa thình lình có tiếng chân người dồn dập chạy vào, càng lúc càng nhiều, tiếng lục lọi đồ đạc ở phòng ngoài vang lên ồn ào, từ phòng nọ sang phòng kia, thì ra bây giờ là đám người hôi của, chẳng biết họ từ đâu tới, đồ đạc được lôi kéo xềnh xệch ra ngoài, họ đập kính cánh cửa tủ thuốc vỡ rơi xuống nền gạch kêu soang soảng, dù chẳng biết dùng làm gì cũng lấy, có tiếng mấy y tá lôi kéo dằng co với đám người hôi của, tiếng năn nỉ van xin “Bệnh xá còn bệnh nhân, xin đừng lấy thuốc, xin đừng lấy mấy thứ dụng cụ này mấy người, xin đừng lấy tôi lạy mấy người đó…”, nhưng kệ đám người này cứ xông vào khuân, mấy nhân viên y tá giữ không được đành chịu thua ôm nhau khóc thút thít, khóc vì bất lực khóc vì tình người đã hết, sao ông trời lại quái ác thế nhỉ, đã bắt miền Nam phải khuất phục trước lũ vô thần cộng sản, lại còn sinh thêm đám đười ươi không có nhân tính này nữa, cướp cả những chai thuốc cầm máu cứu mạng người, thì không còn phải là con người nữa! Ôi sao những cái vạ cứ kéo đến dồn dập, đè lên đầu lên cổ, những người lính VNCH đến bước đường cùng, sao đất nước tôi lại lâm vào thảm cảnh này nhỉ; Mấy bệnh nhân nằm trong phòng lo lắng, chẳng mấy chốc thế nào rồi họ cũng kéo sang phòng bệnh nhân, chắc rồi chúng mình cũng sẽ bị xô xuống sàn nhà, để họ lấy giường lột nệm, bất ngờ trong tiếng ồn ào inh ỏi có tiếng gọi lớn “Thắng ơi, Thắng ơi! mày ở đâu, phòng nào! Hắn muốn la lên nhưng tiếng la không át được những tiếng ồn ào, rồi có bóng người chạy tới cửa nhìn vào, nhìn thấy anh mình, hắn mừng rỡ dơ tay vẫy vẫy, anh hắn cùng chú em họ nhanh nhẹn xông vào, hai người khênh cả cái băng-ca ra cửa trước, chiếc xe LaDala de lại kề đuôi trước bực thềm, ba người hè nhau nhấc cả chiếc băng-ca để lên xe. Chiếc xe vọt ra cổng rẽ mặt rồi vòng trở lại ở góc đường, người ta vẫn ùn ùn kéo vào HQCX, về bến Bạch Đằng, nhưng đã qúa muộn, tầu bè đã đi hết, chỉ còn lại những con tầu đang nằm ụ chờ sửa chữa, dọc đường hắn thấy xe Jeep, xe gắn máy lẫn xe đạp ngổn ngang, đồ lính quần áo trận đủ cả, giầy dép vung vãi tứ tung, những con ngựa cản đường, và những vòng dây kẽm gai chặn ở đầu đường Cường Để, đã bị kéo xẹt qua hai bên lề, qua Đại lộ Thống Nhất, băng ngang cửa trường Đại Học Dược Khoa và Đại Học Văn Khoa, một thời sinh viên, một ngôi trường để nhớ, để ấp ủ bóng dáng những tà áo trắng nữ sinh kể từ nay đã hết, tiếp nối Đinh Tiên Hoàng quẹo mặt đường Hiền Vương, vượt qua cầu Bông, theo Lê Văn Duyệt tới ngã sáu Lăng Ông Bà Chiểu, một chiếc T-54 và một số lính bộ đội CS Bắc việt, đang lăm lăm súng đậu án ngữ ở Ngã Sáu, chiếc xe quẹo trái rồi rẽ mặt tơí bệnh viện Nguyễn Văn Học, dừng lại trước cổng, người em bà con Bác sĩ NC Cầu, chú di tản ở xa về đang tạm thực tập ở đây, chạy vào trong nhặt một mớ băng, bông gòn, và vài thứ thuốc cần dùng, chiếc xe lại lao vun vút về nhà. Qua các ngả đường, những bộ quần áo trận của các anh lính chiến vừa phải nuốt lệ tan hàng, giầy Bốt-đờ-Sô, nón sắt cùng súng ống vứt từng đống, ngổn ngang khắp vỉa hè, lòng hắn quặn đau, trong cuộc đời hắn chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng nào, thương tâm và đau lòng hơn cảnh này, ngay cả trong xi-nê chiến tranh cũng chưa từng thấy, cả một đạo quân tự nhiên bị buộc giải tán, hắn quên bản thân mình đang là một thương binh không giấy chứng thương, nhưng còn may mắn vì có được hai người anh em là bác sĩ mang về nhà săn sóc, nhưng đồng đội và bao người khác liệu có ai săn sóc.



Hùng ơi! Tài, Trí, Thái ơi! Bọn mình trở về quả thật bình minh không nắng, giang đĩnh u buồn ôm kín hồn nhau! Hôm nay chẳng phải là cái tang của riêng tụi mày, mà là cái đại tang chung của cả một dân tộc! Hắn nhắm mắt lại để khỏi phải chứng kiến những cảnh đau lòng, hai bên đường những kẻ trở cờ tay đeo băng đỏ cầm cờ mặt trận cắm trên mỗi cửa nhà, và chúng đang phóng xe chạy bạt mạng trên đường phố, văng vẳng bên tai tiếng hát lời ca đầy ắp tình người tình đời, thương đau ai oán, những buồn tủi cùng cực của người chiến sĩ VNCH lại vang lên:
“Anh không chết đâu anh, anh chỉ về với mẹ mong con
“Anh vẫn sống thênh thang, trong lòng muôn người biết thương đời lính”
……
“Không, anh không chết đâu anh, anh chỉ vừa bỏ cuộc đêm qua
“Tôi vẫn thấy mắt anh trong ngọn nến vàng hắt hiu niềm nhớ
“Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân
“Giọt nước mắt nóng bây giờ còn hằng đêm cho anh cho anh …
(Nhạc: Trần Thiện Thanh)



Hai hàng lệ lại tuôn rơi lả chả hắn khóc cho bao anh hùng vô danh vừa nằm xuống, các anh vừa hoàn thành nghiã vụ mà không một lá cờ phủ lấy xác thân, khóc cho những thương binh trở về hôm nay không có được một chiếc băng-ca, và hàng vạn người con đã sống trọn tình trọn nghiã với quê hương, nửa đường gẫy gánh đành phải bỏ ngang, trở về chỉ còn chiếc áo may-ô! Thế là hết tụi mày hãy ngủ yên nhe, cuộc đời chẳng còn gì để tiếc nuối vì Tự Do đã chết thật rồi!!!

Nguyễn Chu Trương Dực
2013
Nguồn Giáng-Thu
 
Chú thích:
- Trận chiến Stalingrad, nước Nga: Đó là cuộc không tập chiến lược kinh khủng của Đức Quốc Xã, bắt đầu từ 23 tháng 8 năm 1942 kéo dài tới ngày 2 tháng 2 năm 1943, đã gây ra một cuộc bão lửa, và biến Stalingrad thành một vùng hoang vu rộng lớn. 90% khu vực sinh sống đã bị bị đốt thiêu thành tro bụi. Con số thương vong được coi là lớn nhất trong lịch sử trên một chiến trường.
Lời tác giả: Bài viết phỏng theo:
- Lời tường thuật của HQ/Tr.Úy LST (k6-OCS) bị thương trong lúc giao tranh nơi phà Cát-Lái, và Tr/Sĩ Điện tử NVĐ nhân viên có mặt trên chiến đĩnh trên đường về bệnh xá HQ ở bến Bạch Đằng.
- Và các bạn cựu quân nhân GĐ93TL xác nhận những chiến sĩ đã tử thương và bị thương, còn ai nữa thì không ai nhớ vì tình hình lúc bấy giờ qúa xáo trộn căng thẳng và thời gian đã qúa lâu!
- HQ/Tr.Úy PVH (k12-OCS) thuộc GĐ28XP thuật lại hoạt động của đơn vị anh tham dự trong những giờ cuối cùng tại vùng sông SàiGòn và khu vực quanh sông Nhà Bè!
- Vị trí Phà Cát Lái, CCHQ/Cát Lái và CCHQ/Nhà Bè nêu trong bài có ghi chú trên bản đồ vùng sông Nhà Bè và sông Sài Gòn đính kèm.



























No comments: