Total Pageviews

Once sailor, forever sailor

Monday, January 2, 2017

Cho Đi Rồi lấy Lại – Chân Nhi

Give and Take policy
Chính sách “cho đi rồi lấy lại” (Give and Take policy) của Mỹ đã được áp dụng rộng rãi trong các vấn đề đối nội và đối ngoại. Và hầu như khi nào Mỹ cũng áp dụng chính sách “Give and Take” (Cho Đi rồi Lấy Lại) chứ không dùng lối “take and give” (lấy đi rồi cho lại) vì “đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn” (cho trước được tiếng và có lợi hơn là lấy trước cho sau)!

Riêng trong lãnh vực đối ngoại, khi lấy lại (take) thì Mỹ luôn luôn lấy lại nhiều hơn là những gì đã cho đi (give). Điển hình là Mỹ đã để cho và “ngấm ngầm” (implicitly) khuyến khích Việt Nam cứ tự do làm bất cứ điều gì họ muốn (trên đất Mỹ) trong khuôn khổ luật pháp của một thể chế dân chủ cho phép – như việc thành lập đài VTV4, đầu tư kinh doanh, mua bán (xuất nhập cảng), thực hiện các chương trình văn nghệ , v.v… Tất cả những sự tự do “tung hoành” này của Việt Nam xét ra hoàn toàn không có một tí gì có hại cho Mỹ, ngược lại điều này đã mang lại cho Mỹ những mối lợi to lớn gấp 100, gấp 1000 lần so với những gì Mỹ đã cho đi !
Hãy thử xét là một khi Việt Nam muốn đặt đài VTV4 đế tuyên truyền, đầu tư (mua lại hoặc xây dựng) các khu thương xá, cơ sở kinh doanh, chung cư, đất đai, nhà cửa, … để làm kinh tài và tạo ảnh hưởng thì Việt Nam đã phải chịu dốc ra bao nhiêu vốn liếng trong khi “phần vốn” của Mỹ chỉ có là một thể chế Tự Do, Dân Chủ – Mỹ hoàn toàn không mất lấy một xu mà lại hưởng được những mối lợi to lớn!
Đó là những cái mà Mỹ đã cho Việt Nam ngay trên sân nhà Mỹ, còn những cái cho ra khỏi biên giới nước Mỹ như những số vốn đầu tư vào Việt Nam từ các tư nhân, những số tiền viện trợ cho Việt Nam qua các chương trình từ thiện, ý tế, quân sự, … cộng chung lại chỉ là tiền lẻ của Mỹ.
Trong khi đó Việt Nam đã đổ vào nước Mỹ cả trăm triệu đô la hàng năm qua các việc đầu tư, chi tiêu cho việc tuyên truyền kể trên, qua việc trả học phí cho hàng ngàn du học sinh, qua các vụ rửa tiền, gởi vào trương mục của các tư bản đỏ, … cộng chung lại là những số tiền kếch xù.
Nhưng những số tiền kếch xù này từ đâu mà “tư bản đỏ” có? Ai ai cũng đã quá biết là từ tiền tham nhũng. Để rồi Việt Nam lại “chở củi về rừng” cho nước Mỹ mà số “củi” chở về lại nhiều hơn số “củi” Mỹ đã cho đi. Quá nhiều! Vì số “củi” này đã được Việt Nam gom góp, chắt bóp từ khắp mọi nơi, đến từ mọi nguồn, để rồi cuối cùng Việt Nam lại tự động “hiến dâng” cho nước Mỹ!
Cái hay và cũng là cái “khôn ngoan” của Mỹ là khi cho đi (give) Mỹ là người chủ động, nhưng khi lấy lại (take) thì chính Việt Nam đã tự nguyện, tự động đem “tiền cho không, biếu không” chú Sam chứ hoàn toàn không có một sự đòi hỏi nào từ phía Mỹ !
(Thỉnh thoảng có những mẩu tin về việc chận bắt các vụ chuyển tiền RA khỏi nước Mỹ, Úc, … nhưng có bao giờ chúng ta nghe thấy việc chận bắt những vụ chuyển tiền VÀO đất Mỹ, Úc, …?! Nói một cách khác, các nước Mỹ, Úc… chỉ bắt và trừng phạt những ai có những hành vi có hại cho đất nước của họ mà thôi – quyền lợi quốc gia là trên hết! Ngược lại, đối với Việt Nam quyền lợi cá nhân là “chủ yếu”, là “đồng ý, nhất trí”, là “đạo đức cách mạng”, là “đỉnh cao”, … còn đất nước, dân tộc là thứ yếu. Đó là những cái lợi của việc cho đi (give) của Mỹ đối với Việt Nam nhưng lại hoàn toàn không đáng kể khi đem ra so sánh với những mối lợi và ảnh hưởng của Mỹ tạo được trên các quốc gia Đông Nam Á mà trong đó Việt Nam và Trung Cộng là các “nhân vật” chính – Việt Nam bị làm mồi nhử và Trung Cộng là con vật bị nhử. Hãy tự hỏi tại sao cho mãi đến giờ này Mỹ mới lại nhảy vào biển Đông (?)
Trước khi trả lời câu hỏi này chúng ta hãy đi ngược giòng thời gian… trở lại thời kỳ chiến tranh Việt Nam để thấy rằng lúc đó Trung Cộng chưa phải là “đối thủ đáng gờm” của Mỹ. Và vì biết rõ rằng mối tình gượng ép giữa Việt Nam và Trung Cộng, tuy ngoài mặt vẫn ôm nhau thắm thiết và lúc nào cũng tung hô 16 chữ vàng, nhưng bên trong là “cơm không lành canh không ngọt” (điển hình là cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung vào năm 1979).
Do đó từ chỗ chưa phải là một đối thủ đáng gờm, Mỹ đã để cho Trung Cộng có thời gian lớn mạnh trở thành một “đối thủ đáng gờm” – nhưng là đáng gờm và đáng sợ đối với VN, và đối với các nước Đông Nam Á. Theo tâm lý học, một khi sợ ai thì mình phải làm gì đế tự vệ? Hoặc tìm cách tự trang bị cho mình các thứ vũ khí như gậy gộc, dao búa, … và/hoặc đi tìm thầy học võ như trong các phim “Karate kid”.
Trong trường hợp Việt Nam thì vì sợ Trung Cộng nên bây giờ đành phải gạt cái khẩu hiệu “đánh Mỹ cứu nước” sang một bên để “nhờ Mỹ cứu nước”.
VN đã đi tìm thầy Mỹ xin học võ qua việc “hiện đại hoá” Quân Đội Nhân Dân, và các chương trình huấn luyện quân sự do Mỹ đài thọ. Và tự trang bị cho mình qua việc mua một số lượng lớn các vũ khí tối tân của Nga, của Mỹ (đây cũng là lý do mà Mỹ đã âm thầm bỏ cấm vận vũ khí cho Việt Nam [1]).
Cái sợ hãi của Việt Nam đã lan rộng đến các nước Đông Nam Á, và đã làm cho các nước này càng ngày càng lệ thuộc vào Mỹ, kết quả là Mỹ đã bán được và sẽ còn tiếp tục bán được những khối lượng vũ khí khổng lồ với các đơn đặt hàng lên đến hàng chục, hàng trăm tỉ Mỹ kim. Nhưng những thứ mà Mỹ lấy lại không chỉ là những mối lợi thu được qua việc buôn bán vũ khí hay các sản phẩm khác mà còn có cả vấn đề quyền lực như sự chi phối và ảnh hưởng của Mỹ trên các lãnh vực chính trị, kinh tế, ngoại giao… của các nước trong vùng.
Vậy trong bao năm qua Mỹ đã im lặng (dùng Trung Cộng làm con ngáo ộp) để cho Trung Cộng tự tung, tự tác, “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” Việt Nam, hà hiếp các nước trong vùng Đông Nam Á thì bây giờ ai là người được hưởng lợi?!
Ngoài ra Mỹ còn sẳn sàng chia chác một phần nhỏ lợi lộc đế thủ đắc những lợi lộc to lớn hơn. Mỹ đã cho (give) Nga hưởng được một phần lợi lộc trong việc buôn bán vũ khí với một số các quốc gia trên thế giới, gần đây nhất là với Việt Nam, để làm gì? Mục đích là lấy (take) cái vị thế đồng minh hay “trung lập” của Nga để Mỹ rảnh tay “hỏi thăm sức khỏe” Trung Cộng. Nếu Nga không muốn làm đồng minh giúp Mỹ bao vây, triệt hạ Trug Cộng thì ít ra Nga cũng sẽ giữ vị thế “trung lập” lúc Mỹ ra tay dạy cho Trung Cộng biết thế nào là lễ độ, mà không còn lo sợ phải đương đầu cùng một lúc với cả 2 đối thủ.
Và xin nhớ rằng hiện nay Trung Cộng là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, có nghĩa là một phần lớn vốn liếng quốc gia của Trung Cộng nằm trong tay Mỹ. Trong khi đó việc bán vũ khí cho các nước trong vùng Đông Nam Á, việc lâu lâu cố tình xì ra một vài món vũ khí tối tân lợi hại, và gần đây nhất là việc tái xuất hiện trên biển Đông (khi thời gian đã chín mùi) là những hành động “khiêu khích” của Mỹ để dụ Trung Cộng móc hết hầu bao ra chạy đua vũ trang với Mỹ. Để làm gì ? Để Trung Cộng dốc hết tài sản quốc gia đầu tư vào quốc phòng, để vượt lên làm một đàn anh, một cường quốc, để thị oai với thế giới, … rồi có thể một ngày nào đó (nếu không biết dừng lại) Trung Cộng sẽ hết vốn liếng, phá sản (fiasco), sụp đỗ tan tành. Việc chạy đua vũ trang với Mỹ chẳng khác nào một canh xì phé giữa một tay chơi nhiều tiền (GDP of USA 2010: ~ $15 trillion with a population of 300+ million), điềm tĩnh và mưu lược với một “tay mơ” nóng máu, tham lam bành trướng, háo thắng mà vốn liếng chẳng có bao nhiêu (GDP of China 2010: ~ $1.5 trillion with a population of 1.4+ billion) để rồi trước sau gì cũng bị cháy túi, thua đậm, thua đau! Đây cũng bài học nhớ đời cho Nga và các nước trong khối Đông Âu [2]!
Vậy nếu Trung Cộng sụp đổ thì ai sẽ là người được hưởng lợi nhiều nhất? Việc đầu tiên là Mỹ sẽ xù hết nợ (trên dưới 800 tỷ Mỹ Kim)! Còn nếu chế độ Việt Nam tiêu vong thì Mỹ làm gì? Mỹ sẽ ra lệnh tịch thu (trên đất Mỹ) và yêu cầu phong toả (trên thế giới) tất cả tài sản, của cải chìm nổi kể cả các trương mục kín của các tư bản đỏ, như Mỹ đã từng làm đối với các tên tội phạm, tham nhũng, độc tài ở cấp quốc gia trên thế giới.
Xin được nói thêm là tất cả những gì Mỹ cho đi không chỉ giới hạn trong các thứ vật chất (material/tangible) như tiền bạc, súng đạn, máy móc, thức ăn, thuốc men… và cũng không phải những thứ cho đó khi nào cũng có lợi (benefit) cho người nhận! Trong trường hợp các nước Đông Nam Á thì Mỹ đã “cho” (give) họ sự “Sợ Hãi” (“Sợ Hãi” không phải là vật chất và cũng không có lợi gì cho người nhận), và Mỹ đã lấy lại (take) được những mối lợi rất lớn mà không cần phải bỏ vốn.
Đó là chính sách và chiến lược “cho đi rồi lấy lại” (Give and Take) của Mỹ!
Chân Nhi

No comments: