Total Pageviews

Once sailor, forever sailor

Sunday, June 19, 2016

Tướng Quân và Hạ sĩ

HoangsaParacels: Viên hạ sĩ cũng không phải là người tầm thường, anh chỉ thể hiện vai trò của một người lính chuyên nghiệp.  Họ là cột xương sống của quân đội.  Họ có tác phong và lòng tự hào của một cặp chỉ huy theo truyền thống quân đội.


George Washington (1732-1799) 

Có một câu danh ngôn: “Những con đại bàng đơn độc sải cánh giữa những đám mây, bay với tư thế yên lặng và bình thản. Trong khi gà tây, giữa bầy đàn loanh quanh trên mặt đất, làm đầy không gian với những tiếng ồn ào”. Rất khó để đánh giá về một người, nhưng đôi khi thật dễ để biết rằng họ là một con người tài giỏi hay chỉ là hữu danh vô thực.

George Washington là vị tổng thống đầu tiên của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, ông đã lãnh đạo nhân dân Mỹ đấu tranh cho đến ngày thắng lợi, giành lại độc lập tự do cho đất nước.

Trong mắt nhân dân thế giới, George Washington là một vĩ nhân. Người ta mặc nhiên nghĩ rằng ông chỉ làm những việc lớn, mang tầm vóc vĩ đại, chứ hơi đâu nghĩ đến điều vụn vặt tầm thường trong đời sống?


Ít ai biết rằng, thực ra ông cũng rất gần gũi, giản dị và hòa đồng trong cuộc sống đời thường. Nếu George Washington đứng trước mặt bạn, bạn sẽ cảm thấy ông bình dị như bao người khác: thành thật, nhiệt tình và rất đỗi hiền lành.

Có lần, ông mặc áo khoác, một mình lững thững ra doanh trại, trên đường đi chẳng binh sĩ nào nhận ra ông cả. Đến nơi, ông thấy một hạ sĩ đang chỉ huy quân lính xây lô cốt.


“Cố lên!” Viên hạ sĩ hô to với các binh sĩ đang cố sức vần một khối đá to: “Một, hai, cố lên nào!” Khối đá nặng quá, mãi mà các anh lính vẫn không thể đưa nó vào đúng vị trí. Họ đã mệt lử rồi mà khối đá bướng bỉnh cứ xộc xệch, chỉ chực lăn ra ngoài.

Washington nhanh chân chạy tới, dùng đôi vai khỏe mạnh chặn khối đá lại. Với sự giúp đỡ kịp thời của ông, khối đá đã được đặt vào đúng vị trí. Các binh sĩ vui mừng quay lại ôm lấy vai Washington tỏ ý cảm ơn.


Lúc bấy giờ Washington mới quay lại hỏi viên hạ sĩ: “Sao anh chỉ biết hô ‘cố lên’ mà không giúp họ một tay?”

“Ông hỏi tôi đấy ư? Ông không biết tôi là một hạ sĩ hay sao?”, viên hạ sĩ kia trịch thượng đáp.


“Vâng, anh đúng là hạ sĩ!”, Washington vừa nói vừa cởi nút áo khoác ra, để lộ quân phục trước mắt viên hạ sĩ đang chắp tay sau lưng, vênh mặt lên trời. Đoạn ông từ tốn nói: “Còn tôi là tướng, nếu xét theo y phục thì tôi là cấp trên của anh đấy. Lần sau có cần người khiêng vật nặng thì nhớ kêu tôi nhé!”

Viên hạ sĩ xấu hổ vô cùng khi nhận ra người đứng trước mặt mình chính là George Washington.

Người dở thì thấy mình hay, người tài giỏi lại luôn khiêm tốn. Cũng giống như người tầm thường luôn tự cao tự đại, còn những bậc vĩ nhân luôn nhất mực khiêm cung.

Chánh Hùynh trích từ tập “Điểm rơi của tâm hồn”

No comments: